
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Thợ điêu khắc
Búa là bao khát vọng Đục là mấy buồn vui Chạm khắc một nụ cười Xấu xí của riêng tôi Chim lạ tiếng hót rụng rơi Bao nhiêu trong trắng lên trời làm mây Thôi chạm giọt nước mắt này Thành bông hoa ngọc cho ngày em xa
Xa
Biển vắng người. Dã Tràng say rượu Khóc làm trôi lâu đài cát mất rồi Ngọn Muống biển bò ra mép sóng Kéo màu xanh của Biển lên đồi Bầy Chim ăn tiếng cười em rồi hót:
Mưa núi về biển trầm ngâm
Cơn mưa từ núi về đây Đi tìm để ướt một cây lạnh lùng Biển - chảo nước lớn đang rung Cát - kẻ vô cảm trập trùng chạy xa Trong mưa đêm - chiếc tàu Ma
Loài Sương khi yêu hay hát bài gì?
Mưa nông nổi nói to mau quên lắm Sương nói thầm. Âm hưởng cắt rất sâu Một lá nõn? trôi một đời chưa hết Một câu ca ngân mãi chẳng hết cầu …
Chờ xe…
Dự hội nghị xong ra về ai cũng hối hả. Một nhóm bạn rủ đi ăn rắn Lệ Mật. Một nhóm rủ đi cà phê. Một ông bạn vong niên rủ về nhà rồi ngủ lại:
Ba cơn mưa trên đỉnh Ba Vì
Trán núi gồ ghề bướng Gió núi ràn rạt sướng Mưa núi tầm tầm thương Ba chúng ta :- ba tiếng gọi ai bỏ quên trên đá gan gà Ba chùm cỏ đắng uống nhau mà hoa
Bão lụt Miền Trung
Tin bão lụt như kim đâm không dừng. Tiếng kêu cứu như lửa đốt Qua mấy cơn Covid dân đã kiệt sức rồi Giờ bão lũ như búa trời. Giáng liên tiếp nát phận người như cỏ “Mất trắng rồi” thành câu cửa miệng. Nước mắt rơi mưa xoá mất rồi



