
- NGUYỄN LINH KHIẾU

Buổi chiều
thế là mùa đông đã đến giọt mưa lạnh buốt buổi chiều con đường ngày qua hoa nở cây đơn độc đứng liêu xiêu buổi chiều lặng nghe tiếng mưa những giọt cuối cùng rơi xuống gió lạnh đứng ngoài cửa kính
Phúc Khánh
Những hoàng hôn em ngồi giặt áo anh quẩn quanh trò chuyện nước xanh biếc tuổi ta mười bảy dòng Phúc Khánh lung linh ẩn hiện Dòng sông nhỏ lượn quanh ngôi trường nhỏ tiếng cười mới lớn sóng sánh mặt sông
Lá phong đỏ
Quà mang từ Hà Nội đã hết. Nhưng còn phải tặng nhiều nơi. Hỏi người phiên dịch ở Beijing nơi nào có bán đồ lưu niệm Việt Nam. Bạn mách ở khu du lịch Xiangshan (Hương Sơn) có bán quà Việt Nam.
Nguyệt quế nở trong mưa
tầm tã nở trong mưa những vòm hoa nguyệt quế trắng tinh mơ ước của ta trắng tinh khát vọng của ta sông Hồng mùa lũ cuồn cuộn trào dâng những ngọn sóng sa hồng
Tiếng tràm
Xa Đất Mũi đã lâu nhưng không sao quên được mùi hương ngai ngái của sa bồi. Cả một vùng nước non nồng nàn hương đất. Phù sa non ngút ngát tươi rực vừa rười rượi vừa chan chứa như da thịt của ai. Và tiếng tràm rộn rã trong đêm.
Mùa thu Jinggangshan
Dưới bầu trời mùa thu trong suốt em nói em không có tình cảm với anh nghe câu ấy không thể nào không phát khóc hơi lạnh sương mù khuất nẻo Jinggangshan Những cây ngô đồng đã lấp lánh sắc vàng những cây phong đã rực hồng vòm lá
Chiếc ghế
Thầy Thỏn vừa giảng bài vừa đi lại tung tăng khắp lớp. Mắt thầy cú vọ náo liên nghiêng ngó khắp lượt. Giọng thầy sắc nhọn đanh thép. Học sinh cứ gọi là chết khiếp.



