
- NGUYỄN LINH KHIẾU

Bối rối Hè Thu
Giữa châu Âu. Tháng chín khoác một màn thu nhẹ bỗng lên núi đồi, làng quê. Những hàng bạch dương thân trắng bóng vươn thẳng an nhiên, lá xanh điểm xuyết vàng như màu vỏ trái chanh leo đang dần chín. Gió vẫn lùa hơi ẩm của những cơn mưa hè để lại trong rừng thông rậm rit.
Trên cầu Thê Húc
cầu Thê Húc dẫn về đâu người yêu tôi đứng trên cầu cùng tôi hương hoa bay hết về trời cánh hoa rụng xuống đỏ tươi mặt hồ cầu Thê Húc của ngàn xưa chúng tôi khoảnh khắc bây giờ bên nhau
Hoàng hôn
nghe trời trở gió hoàng hôn hàng cây xao xác lá buồn rụng rơi nào ta cạn chén bạn ơi ngả nghiêng chân lý cõi người là đâu
Lá cây vườn Bách thảo
trong vườn Bách thảo mình tôi chiều nay nhặt chiếc lá rơi đầu mùa thế là trời đã vàng mơ nghe dòng sông lá xô bờ trên cao người tôi yêu ở nơi nào
Giấc mơ mùa Thu
Những ngọn gió mùa thu rối rít trở về hơi lạnh đêm chập chờn giấc ngủ trong mơ trên cánh đồng cửa sông ta gặp một cậu bé cùng nhau chạy nhảy cùng nhau hái một bó linh thảo ngát hương
Tháng bảy
cho ta tháng nhuận ta về vong nhân xá tội u mê cõi người ta là vàng mã rụng rơi lửng lơ tháng bảy tìm nơi hóa vàng giọt ngâu thánh thót hai hàng
Sông Hằng
thả xuống sông Hằng một ngọn nến một dải hoa một xác tín duyên kiếp rưng rưng vô vàn duyên kiếp linh hồn hân hoan hằng hà sa số linh hồn long lanh giọt nước rười rượi lênh láng lòng tay phong phanh vô vàn thế giới



