
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Sáng đầu năm
Sáng đầu năm mặt trời bừng thức dậy... Sau tháng ngày run rẩy những đêm đông! Góc trời xa le lói sợi nắng hồng. Như báo hiệu mùa xuân nồng đang tới. Giọt sương khuya đã bao đêm chờ đợi,
Chiều cuối năm
Chiều cuối năm bao mưa mù giăng phủ, Mặt trời buồn chìm trong giấc ngủ mê.. Những hàng cây xơ xác đứng vụng về, Thân tơi tả bởi ê chề đông cũ....Tàn Đông chưa mà đất trời vần vũ,
Lại Noel
Lại Noel anh nhớ em… như nhớ cõi mông lung đêm trắng xóa nửa giấc mơ huyền thoại yêu thương đến… rồi ra đi mãi mãi có lẽ em ghét mùa Đông hoang dại nên bỏ đi khi thoang thoảng Xuân về
Rao bán nỗi sầu
Sương khuya giá lạnh mái đầu, Anh đi rao bán nỗi sầu...tàn đêm... Niềm vui gom gửi tặng em, Thêm câu cầu nguyện trong đêm não nùng... Chìm sâu trong tận đáy lòng
Hai kỳ Noel
Anh trở lại...với mùa Noel trước, Bên Giáo đường anh dìu bước chân em... Tiếng kinh cầu chợt thánh thót vang lên, Nghe da diết một nỗi niềm thương mến ... Say sưa hái nụ hôn đầy lưu luyến
Noel buồn
Noel buồn.... vương nỗi nhớ không tên Gió lưa thưa, mây hờ hững buông rèm. Chiều tắt nắng đợi màn đêm bao phủ, Những Thiên thần đang say trong giấc ngủ Chợt tỉnh giấc nồng, chờ Đức Chúa giáng sinh...
Vô đề
Sao bất chợt như chân chồn, gối mỏi... Thấy dòng đời qua sương khói mênh mang! Ta thả hồn theo làn gió đi hoang, Trôi vô định giữa mơ màng, hư ảo…



