
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Trẻ trung mùa hạ
Băn khoăn hỏi bạn sao Hạ cứ như xưa…? nắng trộn gió mưa, tiếng ve trưa cười hả hê trên đầu chùm phượng vĩ Hạ già rồi mà trẻ trung thế nhỉ…?
Lục tuần
quá lục tuần rồi bạn nhỉ… tuổi chúng mình xuyên hai đầu thế kỷ dãi gió dầm sương ngập ngụa vui buồn buông bóng núi cận kề giờ tắt nắng… Hè nắng đẫm tiếng ve dài thăm thẳm
Lục tuần
quá lục tuần rồi bạn nhỉ… tuổi chúng mình xuyên hai đầu thế kỷ dãi gió dầm sương ngập ngụa vui buồn buông bóng núi cận kề giờ tắt nắng… Hè nắng đẫm tiếng ve dài thăm thẳm
Nhận ra em
Anh nhận ra em… giữa triệu triệu vì sao lấp lánh trăng hạ tuần thân mảnh khảnh vàng võ già nua run rẩy đón hạ về…! xa lắm rồi thời rực lửa si mê
Trái tim sơ sinh
Già rồi em nhỉ…? yêu thương không vô vị bởi con tim chưa từng chết bao giờ….. em còn em còn mãi mãi bên anh bầu sữa thơm chẳng bao giờ nguội lạnh lồng ngực em là một vùng tiên cảnh
Tình ca với biển
gùi trên lưng trĩu nặng gánh yêu thương mang tình mẹ Âu Cơ anh về bên cánh sóng cha Lạc Long Quân đón chào cơn gió lộng cười hả hê tung vạt nắng trưa hè túi sắc hương đằm thắm dải sơn khê
Tâm sự với em
Ngồi một mình trong màn đêm câm lặng! Ta nhâm nhi một tách cà phê đắng. Thoang thoảng hồn sao trĩu nặng chua cay. Phía đồng hoang nghe tiếng cuộc lẻ bầy... Kêu khắc khoải đếm từng giây nỗi nhớ!



