
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Hai đầu nỗi nhớ
Ở quê nhà em chơm chớm sang Đông Gió riu ríu mặt trời hồng say ngủ Mây nghênh ngang độc chiếm bầu vũ trụ Bụi mưa dầm hờn giận phủ màn đêm...
Bỗng dưng
Bỗng dưng nắng …bỗng dưng mưa…Thu đỏng đảnh, Nha Trang tròn đôi tám ngẩn ngơ thuyền mang cánh buồm sắc xám
Nụ cười thành phố trẻ
Gió róc rách len dần vào khe suối Nắng chín cây treo trĩu nặng lưng cành Thảm rừng xanh muôn thuở cứ ngát xanh Như mái tóc buổi xuân thì sơn nữ...
Ảo ảnh
Có lẽ thế, đời ta là sương khói quên yêu thương nhưng vẫn cứ yêu thương có không em, khi hứa suốt quãng đường anh Phạm Lãi, em Tây Thi khờ khạo....
Thu ơi!
Nàng Thu nỡ bỏ đi rồi Mà chưa kịp thốt nửa lời từ ly Hay là Thu dỗi hờn chi... Nên em chẳng nói câu gì với ta.. Rặng quỳ vàng rực hôm qua
Chiếc lá mùa Thu!
Cây bỏ rơi mấy chiếc lá đang cười Ô Thước gãy, Thu đã vào độ ngấu Những lão cây vươn cánh tay xương xẩu Xua lũ quạ đen tan tác giữa khung trời
Ngẫu hứng
Gom hoàng hôn anh xếp vào đáy túi Lốm đốm đêm xen lẫn giữa chiều tà Em là em hay một chút mơ hoa Hồn nhiên nở giữa đời ta tuyệt phẩm...



