
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Em nghĩ gì
Xinh tươi ngồi hái hoa xuân Bốn bề tĩnh lặng biết em nghĩ gì? Em nghĩ về anh một mùa xuân năm trước gió bổng bay câu ước hẹn duyên thề
Mẹ là
Mẹ là bông hoa Nở bên dòng suối Thật sâu trong rừng Chỉ mình con thôi Một tia nắng nhỏ Sáng lên từ nước Thấm vào hương thơm.
Mẹ ốm
Ngàn tia nắng rơi Du trong nhánh lá Muôn nốt nhạc trong Tí tách hiên nhà Mẹ ơi có nghe Con chim nó hót Mẹ ơi có cảm Bàn tay gió lùa
Cô rất nhớ em
Cô lại nhớ trò rồi những người con gái ấy những người trai nay chững chạc trưởng thành. Họ ở khắp mọi nơi miền nam, đất cảng nước ngoài hay bên ruộng lúa, bờ ao. Họ đã thành mẹ, thành cha Họ giáo dục con
Mùa thu đã trưởng thành
Mới ngày nào thu gõ nhẹ bờ vai hè nhắc nhở... mới ngày nào thu dịu dàng mở cửa... một cánh cửa mỗi năm mấy lần khép mở... cho mùa đi qua... một con đường rợp bóng hai hàng cây lưu luyến, một con đường ngợp mây ngũ sắc thảo thơm...
Mùa thu không anh
Mùa hạ hối hả theo anh đi xa Về nơi ấy nắng hồng tươi cánh lá Bỏ lại em cùng thu sang vội vã Thu ngỡ ngàng… mùa thu không anh! Sương mong manh buông lơi con đường vắng
Mùa thu không anh
Mùa hạ hối hả theo anh đi xa Về nơi ấy nắng hồng tươi cánh lá Bỏ lại em cùng thu sang vội vã Thu ngỡ ngàng… mùa thu không anh! Sương mong manh buông lơi con đường vắng



