
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Lai Châu
Chắt từ hồn ngô khoai sắn Men Mường Tè ủ trăm năm Nậm Nu, Nậm Na ngọt lịm Sông Đà đổ xuống bình minh Rượu này Nậm Nhùn, Phong Thổ Thơm tới Than Uyên, Tam Đường
Chớm đông
Đầu thu nắng bên gió Giữa thu mây và mưa Chỉ cuối thu không có Mắt đen em nhìn anh Tình thu thôi nhung nhớ Thơ thu vò rối tơ Duyên thu tàn duyên nợ
Đốt
Mặt trời đốt xém tí da Đàn bà mà đốt khói ra lửa liền Đốt trên cứng đốt dưới mềm Hai người đốt hết túi tiền của nhau…
Em thích anh
Em nói rằng em rất thích anh Không tin, anh mới hỏi thật tình Thích anh, thích thật hay cảm tính hoa lá, qua đường, chuyện gió trăng Em nói rằng em rất thích anh Da đồng, chân sắt, mắt chim ưng
Niềm vui
Niềm vui do mình tạo ra Đừng chờ mong từ người khác Rượu mừng nửa li khẽ rót Chỉ vui phần của riêng ta Chuốc buồn thì vui rời xa Bỏ vui thì buồn ở lại Đời vui mắt xanh như lá
Sài Gòn heo may
Sài Gòn heo may Từ mùa thu cũ Nhẹ nhàng tới đây Hàng cây xào xạc Mơ màng mơn man Sài Gòn heo may Gió lay man mác
Giấc mơ gió bấc
Một đời sông bị bỏ hoang Không có tiếng cười trẻ nhỏ Một đời ta bị bỏ hoang Duyên thắm mà sao nhạt nợ Niềm vui tuổi thơ như sóng Trẻ con té lấm mặt sông Tình xuân như xây bằng bụi



