
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Thuận thiên và cân bằng
Rừng thuận thiên: thưa, rậm Núi thuận thiên: thấp, cao Sông thuận thiên: sâu, cạn Biển thuận thiên: sóng trào Đời cân bằng: bình lặng Người cân bằng: thanh cao Tình cân bằng: thắm thiết
Ăn bánh
Anh yêu em Yêu người đàn bà dịu dàng Yêu cả người đàn ông dũng mãnh Em một nửa ngày Đựng trong một nửa đêm Em yêu anh Yêu ngọt ngào thánh thiện Yêu cả những đắng cay hiển hiện
Đan
Đàn ông Nằm nhớ đàn bà Nắng hè Đè bóng trăng già trăng non Đàn bà Ngồi đợi đàn ông Bập bùng bếp lửa Dù không thấy người
Ngày ấy anh bằng tuổi em
Mười ba mê gái trăng rằm Năm tư tít mắt ba nhăm vắng chồng Trẻ ranh ra vẻ đàn ông Tóc phơ phơ nói mình không phải già Đàn ông chết vì đàn bà Càng hừng hực trẻ càng ra yêu kiều Xanh ban sáng, chín xế chiều Đàn bà nát trái tim xiêu vì tình Những ai từng ở một mình
Truyện ngắn: Tên trộm kỳ lạ
Tôi không phải là một nhà văn. Một anh lính mèng thức dậy theo tiếng còi, chạy nhanh ra sân tập thể dục sáng, rửa mặt đánh răng xong lại sấp ngửa tập hợp trước cửa nhà ăn đơn vị để ăn lót dạ và ra thao trường, đi lao động. Chiều còn phải tăng gia rau xanh.
Tự tình
Thơ nắm tay tôi nối người tình Về từ kiếp trước đến kiếp sau Hoa lá ngát hương thơm hiện tại Nàng chỉ yêu tôi, chẳng với ai Thơ nhấc bổng tôi tới tận trời Cao xanh lồng lộng biển mây trôi
Cải ngồng
Cái mùa cây cải ra ngồng Gió ven sông với nắng sông nhuộm vàng Cánh hoa cải gọi hè sang Người về đò đã sang ngang bến người Gió đưa hạt cải về trời Để người góa bụa với người nằm bên



