
- NGUYỄN QUỐC VĂN

May
Tuổi tàn thu nhớ bạn tình Phải gió anh tóc giật mình vì yêu Chân anh bùn chấm liêu xiêu Mắt mờ mới sớm, đã chiều, rồi đêm Bình minh lấp ló cuối thềm
Mắt thu
Lá thu rơi chơi vơi trong lòng tôi Tôi hứng lá mộng mơ em gần quá Mùa xao xác gọi thu quen thu lạ Nệm lá vàng nhắc em tận cùng xa
Ngọn lửa
Còn gì sướng vui hơn Khi gặp lại người thương Đông rét mướt Lá lòng xanh lộc biếc Gió vẫn lạnh Giờ gió thành thân thiết Gió ôm chúng mình Như một chiếc chăn chung
Đa tạ
Có những người đàn bà Đi ngang qua đời ta Vì lẽ này lẽ kia Ta không cưu mang được Xin tri ân Người đến sau, đến trước Đã mở lòng Chăm sóc mỗi nụ hoa Đã mở lòng Đón gió rét sương sa Đón trống vắng Cả thu đông xuân hạ Xin đa tạ Những tâm hồn cao cả Vá gối chăn Chống dột mỗi mái nhà xin tri âm
Đêm mưa
Đêm mưa ướt Gió về từ kiếp trước Người đàn bà Ướt sũng nửa đời mưa Nước mắt ướt Cả làn mi cũng ướt Tóc bết nước mưa đời
Khổ
Không nỗi khổ nào khuôn mặt giống nhau Có người khổ cả đời vì khổ sở Thiếu áo, đói cơm, cửa nhà tạm bợ Con cái nhóc nheo, công nợ ngập đầu Lại có người quá khổ vì sướng quá
Mễ Trì
Trong sáng trong sáng nay thôi Vô tư ai đục cả lời sáng trong Khói nhang thời đại anh hùng Cơn mưa vuốt mắt tận cùng trăng sao Nhà lầu đậu mép non cao Heo may khẽ thở đổ nhào xuống khe



