
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Thi nhân
Mới sớm nào Đầu chúng ta còn xanh Tay đã dắt Những nàng thơ tóc bạc Mới hôm nào Hồn trong veo tiếng hát Trời động lòng Gọi thức sóng thi nhân
Uống nhau
Không còn Uống được rượu tình Chúng mình gặp mặt Chúng mình uống nhau Chúng mình Nhớ chậm quên mau Mải lướt điện thoại Lỡ câu tâm tình
Trăng tàn
Ngủ đi đêm Ngày dài lắm mộng... Ngủ đi em Trăng hạ tuần chưa hẹn Em yêu người Có cũng như không... Anh hẹn đến Trăng đã gầy một nửa Rồi trăng tròn vành vạnh Hóa trăng non...
Mặt trời tàn
Ta yêu nhau Núi chòng chành muốn đổ Đất lặng câm Bỗng hổn hển thở dồn Ta yêu nhau Yêu nhau bằng đau khổ Tan vào nhau Rồi lại hóa riêng nhau
Nghe
Tóc em Quên nghe gió thổi Ngân rung tiếng hát của trời Khúc nhạc ùa ra từ đất Thanh âm dập dìu lứa đôi Tay anh Không nghe thác nói
Chiều vắng
Chiều nay mưa nép mưa Gió lại ôm lấy gió Cỏ lặng thầm hôn cỏ Mơ lặn vào trong mơ Chiều nao em vắng anh Đêm thiếu vầng trăng tỏ
Chiều buông
Đời chúng ta Vơi đi theo tháng năm Lá tháng chạp lìa cành Rụng đầy ngoài ngõ Lìa cả ta đi Hao vơi từng nỗi sợ Từng cơn mơ Rồi cũng bỏ ta đi



