
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Cưới ngân hàng
Anh nghèo quá! Em ơi, nghèo đến tệ! Anh chẳng có chi. Chỉ có tiền. Nhà dăm bảy cái. Xe vài chiếc. Nhà người trọ ở. Xe cho thuê. Anh buồn quá! Em à, anh buồn thật! Vợ mải kiếm tiền má nhăn nheo
Vợ chồng
Vợ là đất, chồng là trời Chồng không bên vợ, trời chơi vơi trời Thiếu vắng chồng, vợ hụt hơi Thuyền không bánh lái biển khơi sóng dồi
Tro bụi
Sinh thời, vốn coi trò như con, mỗi khi viết xong một truyện ngắn, thầy thường đưa cho tôi đọc trước. Thầy bảo tôi là người sành văn; tuy viết đôi khi còn mắc lỗi về câu, nhưng bù lại, tôi hay có những ý tưởng lạ. Mà văn chương thì luôn cần những ý tưởng như thế...
An Giang xứ
Kia sông Hậu Đây Trà Sư Hoang sơ Vương vấn hoang vu rừng tràm Đất phương Nam, Nước An Giang Nơi Bà Chúa Xứ Nuôi dân miệt vườn
Bà Chúa Xứ
Miếu Bà Chúa Xứ núi Sam Mẹ non nước đất An Giang bao đời Chín nàng trinh nữ xinh tươi Mặt hoa da phấn miệng cười vây quanh
Em bây giờ với ai
Nỗi nhớ bay lên trời Nhuộm xanh xa trong vắt Nỗi nhớ lặn xuống nước Nối chiều cao thêm sâu. Em bây giờ ở đâu Nỗi nhớ vòng phía trước Bây giờ em còn đợi
Thái Quang Vinh
Như ngọn nến Bùng lên rồi tắt Em thắp chi Trong trang sách dạy học trò Như ánh sáng Soi từng phần trái đất Em đi tìm Chân Thiện Nhẫn nuôi tâm



