
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Cần
Cần một mái nhà Đủ che mưa nắng Cần một chút tiền để chẳng phải xin ai Cần một người Đắp chung chăn cùng ngủ Lúc giận hờn, hết chuyện, cãi nhau chơi…
Nước Nhật mùa lá vàng lá đỏ
Ở nước Nhật, Mùa lá xanh lá vàng lá đỏ Lá cỏ cây tự nhiên hóa thành hoa Người già bỗng rộn ràng như trẻ nhỏ Lữ khách ngỡ ngàng tưởng ở trong mơ
Bỏ lại
Bỏ lại dòng sông cỏ lên xanh đồng Vơi đầy mênh mông, đầy vơi mây khói Bỏ lại gió trời cho ngày lặng gió Chỉ còn xác xơ cõi lòng hy vọng Bỏ lại em đi cô đơn trống vắng Đưa em sang sông trên con thuyền nắng
Cao tuổi
Tóc bạc đâu phải em già Ấy là hiện tượng nở hoa trên đầu Ria mép cứng cằm nhẵn râu Cuối đường anh lại quay đầu ngày xanh
Thu mong manh
Đời mong manh Tình yêu cũng mong manh Em và anh Rồi như hoa lìa cánh... Rồi ngày qua Rồi vơi đi tháng năm Rồi đời qua Rồi bao nhiêu lứa đôi cách xa
Yêu nhau
Yêu nhau người này chưa nói Người kia đã uống trọn lời Trời rộng bé hơn vung nhỏ Thăng hoa đậu xuống lứa đôi Sông nào nước không ra biển Chưa rơi mặn chát lạc nhau Khi yêu lở bồi quên hỏi
Chén tình
Đào được sáu mét đất đá mới tới đất sét. Từ đáy giếng, Tì bỗng hét lên: "Cho tao lên, Sáng". "Có ngay, có ngay. Gớm làm như bắt được vàng không bằng. Nào... Bám chặt vào", Sáng nói và gồng người quay tay tời.



