
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Hát thơ
Vần thu này Nhà thơ chưa đọc lên Như đứa trẻ sinh ra Chưa được khóc Bản nhạc kia Chưa hát im đời thóc Có khác nào Người không tuổi không tên
Truyện ngắn: Ông Quang
Có thể đấy là một sự thật. Người ta xì xào với nhau đó là một chuyện lạ. Tiền không phải từ trên trời rơi xuống. Việc người ta từ bỏ tiền quả là một chuyện khó tin. Vậy mà ông Quang lại dám cả gan từ bỏ tiền. Hình như vì danh. Còn nghe phong thanh, thì vì một người đàn bà!
Đám cưới Bến Tre
Chiều nay đám cưới người ta Nhà trai nhà gái gần xa đủ đầy Rượu cưới uống cạn ba ngày Em không còn nhớ mình say mấy lần Tiệc vui đến mấy cũng tàn
Gió thu
Gió se hanh Cho hương hoa lan xa Cho áo cũ Ấm hơi người quen lạ Cho canh ngọt Cho cơm thơm bếp rạ Cho lứa đôi Tận cùng sống Tận cùng yêu
Pho tượng Phật
Cho đến bây giờ anh Cu Mão vẫn chưa hoàn hồn. Anh bị kiện, bị kết án và vào tù nhanh đến mức không ai ngờ lại như vậy. Tang vật sờ sờ ra đấy, có trời mà cãi. Anh oán trời không có mắt, có miệng. Anh Cu cố ngủ. Cũng lạ, khi còn ở nhà, cứ buổi tối là mắt anh đã díp lại.
Quên
Mưa nhớ đời sũng ướt Nắng nhớ trời khô rang Cá nhớ dòng bơi ngược Em làm sao quên anh? Quên em ngày hôm trước Nhớ em ngày hôm sau Em bảo anh làm sao Để quên em cho được ?
Ngâm thơ
Thơ em hay đến cỡ nào Cũng chưa bằng dải yếm đào lá sen Văn anh ngỡ đẹp tựa tiên Ngộ ra không nét bằng tiền đâu em Thích nhau



