
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Tiễn biệt
Người đi hôm ấy mưa trắng ngõ Nước mưa lần lữa chẳng chịu trôi Nắng bỗng bần thần không tắt vội Vàng úa cả sân úa cả trời Người đi chim sẻ khan hết tiếng Cu gáy nhặt khoan tựa gọi đò Lửa đậu đỏ hoe nhang cháy dở Đến bất ngờ kia cũng bất ngờ
Bây giờ Hà Nội
Hà Nội chiều mơ ra Hồ Tây lỏng tay thả gió lả lơi bay Nắng rơi chìm bóng vàng lay sóng Chấp chới sâm cầm vỗ đâu đây Hà Nội sương mờ thuở tráng trai Ngẩn ngơ lớ ngớ phố Trích Sài
Dâng hoa
Nén nhang cháy đỏ rồi cong Cõi âm mẹ có thấu lòng trần gian Mẹ ơi, xa lắm cao xanh Chắp tay con lạy đất dầy trời cao
Thầy tôi
Thầy tôi chưa trẻ đã già Ba tư, trò ngỡ đã là năm mươi Da mồi, tóc tựa mây trời Sáu ba, thầy đã ra người ngàn năm. Thầy tôi sống chẳng màng danh Vào Nam dạy học, luận anh hùng cười
Đọc thơ cho thầy nghe
Tết, tôi qua Biên Hòa đọc thơ cho thầy nghe Thầy đang ốm rũ chăn ngồi phắt dậy Trước mặt thầy đứa học trò nhỏ bé Tóc thời gian cũng đã trắng như mây. Tôi đọc "Hồn quê" thời gian khổ ấy
Duyên
Có hai người xưa cũ Quá khứ chưa kịp quên Thì thầm lời ước hẹn Thủy chung cầm trên tay Có hai người thương mến Quay về từ tương lai
Phóng sinh
Phóng sinh từ chùa Vĩnh Nghiêm Chim bay ra kênh Nhiêu Lộc, Đậu lên cành cây tươi tốt Chim giờ mới thực là chim. Bụng đói. Bỗng nhiên thấy thóc Hạt hạt mẩy thơm. Mắt mờ



