
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Con cu mái
Trước ngõ nhà tôi trồng một khóm tre đằng ngà. Vừa làm cảnh, vừa lấy bóng mát. Từng đàn chim sẻ kéo nhau về đậu kín trên các ngọn cây. Chúng líu ríu gọi nhau, cãi nhau chí chóe. Nghe như một bản nhạc của sự sống vậy. Tôi có thói quen, vào những lúc thư nhàn,
Đánh rơi nụ cười
Chọn hồ thu ngắm gương soi Ngỡ mình nắng trắng mây trôi cuối mùa Mặc ai vẽ gió tô mưa Soi gương xấu đẹp ăn thua ở mình Nhớ ngày em đẹp em xinh Mắt môi
Địa linh nhân kiệt
Tới bất cứ nơi đâu cũng nghe người ta khoe Xứ sở ấy đất địa linh nhân kiệt Trớ trêu thay cho những điều ta biết Đất nước nghèo lệ dân mắt đỏ hoe Xứ nguyên khí gió Lào khô sỏi đá Người dân quê phiêu bạt khắp mọi miền
Tận cùng
Cám ơn trời đã cho ta gặp nhau Để biết tận cùng sướng vui là tình ái Để hiểu tận cùng nỗi đau là ly biệt Tận cùng đêm thâu là mỗi sớm mai
Xa
Yêu xa Khi có khi không Như đống rấm ngún Ủ nung tháng ngày Khói bay Quẩn gió khó bay Lửa tàn giấu Dưới góc này góc kia
Đọc Chí Phèo nhớ AQ
Ngấm vị cháo hành, tai Chí tinh hơn Nắng biết nói, chim líu lo vui quá Lòng mềm nhũn, giọng dịu dàng đến lạ Hay là mình ở với tớ, Nở ơi Đời, cứ mãi thế này thì thích nhỉ Men đàn bà, không phải rượu vẫn say?
Ghen với nỗi khốn khổ
Em ghen với ngày nắng Trưa thiêu đốt cháy anh Em ghen với trời xanh Ô che anh lồng lộng; Em ghen với biển rộng Biển ôm anh vào lòng



