
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Giấc mơ ướt
Chiều nay mưa xiên ngang Góc Nguyễn Du tắt nắng Đường Nam Kỳ rỗng vắng Mưa rảo qua Tao Đàn Trời còn thương đất thương Mát trong còn buông xuống
Bắc cầu
Mẹ ơi mẹ Cha con giờ đâu mẹ Trên chín tầng trời Tỏa ánh sáng chở che Xót vạn vật Thương người già, con trẻ Vạn kiếp rồi Chưa tỉnh nổi cơn mê Mẹ ơi mẹ Trên cao người có thấy
Nói thật
Em sẽ mãi còn yêu anh Như tự do yêu mây trắng Như nhà nông yêu cánh đồng Như mát trong yêu sáng trong Như gió vấn vương dòng sông Thổi dọc cánh buồm ngược nước
Cây đờn sông Tiền
Trăm năm phận người bến nước Ngàn năm cây đờn sông Tiền Xuồng ai ngang qua cồn Thới Khuông chiều nốt gió hoàng hôn Tuổi mưa tui nghe tiếng đờn Gọi trăng lên cùng nước lớn Tan tác lục bình trôi dạt Cá linh quẫy trắng mặt sông
Mưa thu
Anh bảo nhớ Anh bảo thương Mà sao anh không đến Để cơn mưa thu Rơi từ bấy đến giờ Em bảo thương Em bảo nhớ Mà em xa tít mờ Để nhớ thương Rụng đầy trong lòng tay
Khắc hình nỗi nhớ một cuộc chơi
Nào, ta đến Tổ Đình Hộ Pháp Tán sa la xanh mát nhân từ Ta tản bộ sân nhà thờ Song Vĩnh Giữa chuông ngân Chúa như thực như hư Biển Hồ Cốc
Cùng bạn già đi chơi
Đưa bạn già cùng ta đi chơi Mây trên trời đám đen đám bạc Gió có chỗ ngủ quên có nơi reo xào xạc Sóng biển ầm ào bài hát ngoài khơi



