
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Trà Thái
Đêm qua ta nhắp hồ Núi Cốc Đinh ngọc Tân Cương một ấm trà Sớm nay hương núi thơm lạ quá Từ búp đợi mai nõn đầu cành
Vũng Tàu
Bãi Sau, Bãi Trước Gành Hào, bãi Dâu Nước non non nước Như mơ Vũng Tàu Sóng vỗ đùa anh Trời xanh mặn chát Dấu chân trên cát Tóc mây ban mai
Mì Quảng
Về Tam Kỳ ăn mì Quảng sớm mai Gạo Tiên Phước mẹ ngâm từ đêm trước Bột gạo mịn chị xay bằng cối nước Tráng sợi mì vừa mềm lại vừa dai
Xòe bàn tay
Đời người Xòe bàn tay Nắm bàn tay...Trong con nít đã hiện hình ông lão Manh nha thóc đã xa xa hạt gạo Sữa mẹ ngọt lành chắt từ đắng từ cay
Tú Xương
Xương đã nát Cả trăm năm trước Chỉ mấy câu thơ chân bước vẹo xiêu Lảo đảo, lệch xô Phố Hàng Nâu cũ Mưa phùn giăng lấm tấm mồ hôi
Yên Tử
Lên Yên Tử gặp Phật Sương không cho rõ người Nắng bụi trần rũ sạch Mây hoa sen giữa trời Xuống núi về với đời Tâm sóng yên biển lặng Những khổ đau cay đắng Bỗng ngọt ngào trên môi
Lạc mùa
Như mưa Sẽ có một ngày Trắng trời nắng hạ Giăng vài giọt rơi Bao nhiêu Bạn hữu một thời Trút như lá rụng Rỗng đời cô liêu



