
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Mắt lá lúa
Ai về Tiên Lữ không ai Con gái mắt dài lá lúa đương xuân Làn mi Kim Động, Văn Lâm Lông mày Yên Mỹ, Văn Giang, Phù Cừ Khoái Châu trắng áo cánh cò Em gặp anh bóc bài thơ nhãn lồng
Người quê lụa
Núi Tản Viên đội mây soi sông Đà Sơn Tinh, Thủy Tinh cúi đầu dâng lễ Niệm bến Đục nâng con đò lướt nhẹ Vào tiếng chuông thơm ngan ngát chùa Hương...
Vốn gió
Thương em Thương em biết mấy Áo cơm tối mịt cả ngày Thương em Thương em nắng cháy Đêm dài ngủ với thơ ngây
Chưa quen
Thóc trời Nuôi sống chim trời Tình yêu Nuôi một phần đời người ta Mặt trời Nuôi sắc cỏ hoa Trời đêm Nuôi sống trăng già trăng non
Hái hoa
Hãy đưa anh Lạc vào miền hoang dã Không đền đài Không miếu mạo, thơ ca Không có ai Chen giữa hai ta cả Chỉ còn anh và em Chỉ còn riêng đôi ta
Sông Vàm Cỏ
Sông Vàm Cỏ vòng cả hai cánh tay Ôm lấy Long An trong chiều nước lớn Bìm bịp mái Vàm Cỏ Đông khản giọng Gọi Vàm Cỏ Tây chim trống qua đồng
Định mệnh
Định mệnh bồng em Trao vào vòng tay anh Anh cúi xuống Hôn lên môi định mệnh Định mệnh ôm chặt anh Tự kiếp nào thân thiết Như một phần máu thịt của riêng em



