- NGUYỄN QUỐC VĂN

Sau...
Sau mùa gặt, cánh đồng hoang Sau giàu có lá, bần hàn cỏ hoa Sau non trẻ tới tuổi già Sau tài hoa thực, mới là tài năng? Sau tròn, lá lúa vầng trăng Sau cay đắng ẩn lời răn thật thà


Miếng đêm
Sẻ cho anh một miếng đêm Không ăn được mắt khêu đèn ngắm thôi Miếng ngon xui nhớ suốt đời Có người phải gió thức chờ đợi anh


Xin cứ khóc!
Xin cứ khóc! Dẫu biệt ly đau đớn, Khi dịch ôn không phân biệt dại khôn! Khi bão ác cuốn phăng đi tất cả, Lũ khuất oan nhấn mọi lối sinh tồn!


Hà Nội lạ quen
Hà Nội mùa xuân bụi mưa mờ phố Gió tàn đông thao thức sóng Tây Hồ Giữa Hà Nội, ai thương ai Hà Nội Giữa lòng tôi, tôi chợt nhớ tôi xưa


Hạnh phúc khổ đau
Khi sinh ra ta đã hạnh phúc rồi Cái hạnh phúc trong khổ đau phía trước Cái hạnh phúc sẽ mất đi để được Nhận rồi cho đầy ăm ắp rồi vơi


Thương
Vũ trụ thương trái đất quay Tới lui chẵn lẻ mà xoay vòng tròn Cây thương khe suối núi non Vút cao trăm tuổi vẫn còn xum xuê


Đi về
Đi là về với chính mình Trời xanh tìm tới trời xanh tận cùng Đi là đến tận vô thường Con đường dài, ngắn con đường bể dâu.
