- NGUYỄN QUỐC VĂN

Xa
Yêu xa Khi có khi không Như đống rấm ngún Ủ nung tháng ngày Khói bay Quẩn gió khó bay Lửa tàn Giấu dưới góc này góc kia


Tình sông
Chảy đi Dòng sông thương Thương một dòng sông nhớ Chảy đi em Ngọt trong hơi thở Đậu giữa tim anh Bóng cánh chim lành


Sau
Sau mùa gặt, cánh đồng hoang Sau giàu có lá, bần hàn cỏ hoa Sau non trẻ tới tuổi già Sau tài hoa thực, mới là tài năng?


Sẽ
Sẽ có lúc Ta rủ nhau cùng thở Cùng uống bình minh Cùng uống đêm sâu Cùng nhau viết những câu thơ dang dở Chẳng có đầu Cũng chẳng có cuối đâu


Hạnh phúc
Hạnh phúc ngọt ngào Hạnh phúc đắng cay Thứ hạnh phúc chắt ra từ nước mắt Nên giọt nào cũng lọc trong văn vắt Xót đến tê lòng Chát tái cả bàn tay


Las Vegas
Em gọi Las Vegas Là Sin City Một thành phố tội lỗi Một thành phố Ngày nắng trời rực rỡ Một thành phố Đêm không còn bóng tối


Lạ
Thực lòng, mình yêu mình quá thể Mình quá yêu mình Nên mới yêu đến thế Một tình yêu chìm trong mộng mị Một tình yêu ích kỷ nở đầy hoa.
