
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Câu mình
Người đi câu đẩu câu đâu Sao không thả mộng tự câu chính mình. Tóc câu rợp mảng trời xanh Mũi câu hương gió mát lành thoáng qua. Tay câu lá, mắt câu hoa Chân câu đất, nắng câu da thịt người.
Nhạc Trời
Giữa không gian trong vắt lặng im Bỗng mọc lên những bông sen màu tím Những hòn đá im lìm biết nói Nước qua khe róc rách góc tai đời
Em cho Anh
Em cho anh Dòng sông trong cạn nắng Thủy triều lên Con sóng mặn xô bờ Em cho anh cả núi rung suối lở Đến khổ đau Cũng thành những giấc mơ
Lá rụng
Thôi đừng hẹn Đến kiếp sau Thôi đừng huyễn hoặc Khiến nhau đau lòng Đừng nói yêu Giấu vào trong Cũng đừng nói Chỉ đèo bòng với em Giữa trưa Anh bảo là đêm
Kiếp sau
Muôn kiếp trước Mình lạc nhau đằng đẵng Đến kiếp này Vui cũng chỉ tày gang? Môi anh nắng Gieo nụ hôn cay đắng Suối ngọt em Nước mắt mặn vào trong?
Nguyễn Du
Chong đèn đọc lại Nguyễn Du Long lanh đáy nước mùa thu qua rồi. Oan hồn tháng Bảy sụt sùi Thăng Long đô hội đàn cười khóc ai!
Khó nói
Nhớ chưa phải yêu nhưng đã yêu là nhớ Ta nhận ra nhau qua nỗi nhớ nhiều Nhớ buổi sáng nhớ buổi chiều buổi tối Nỗi nhớ ủ trong lòng mọc ở phía xa xôi…



