
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Chơi cờ với Tiên
Bàn cờ trên núi dưới trời Nhàn tâm, người rũ áo ngồi với tiên Đổi xe pháo, dấn tốt lên Sang sông ba bận, thắng liền cả ba Vuốt râu, tiên khẽ cười khà Thua cờ, tiên vẫn cứ là ông tiên
Mưa ngâu
Sụt sùi chiều mưa ngâu Mưa chi hoài cho nhớ Cho mưa quên bạc đầu Tiếng mưa rơi nức nở Thoắt có rồi thoắt không Mà đời người đã cũ
Cà phê ánh trăng
Lọc sương sớm Lọc nắng chiều, lọc tối Lọc đêm khuya Lọc gà gáy bình minh Lọc tí tách Lọc người chờ, người đợi Hương cà phê Không lọc trắng nổi mình Lọc mê tỉnh Lọc thân tình, quen lạ
Mưa ngâu mái rạ
Mưa ngâu mái rạ còn rơi Thoi đưa còn dệt ngược xuôi tơ trời Chèo văn còn khúc chơi vơi Khúc trời gặp đất, khúc người mất nhau
Cuối hạ
Tàn hạ vừa lạ vừa quen Ngày mưa nghiêng đổ tóc đêm rối bời Nhắm mắt ngỡ tuổi đôi mươi Nghe cơn gió lạc lõng thời yêu đương Gì quen như chiếu trải giường Lạ từa tựa một con đường chưa qua
Riêng chung
Trên đời vạn vật của chung Thành riêng bởi một người dùng mà thôi Một người riêng với một người Hai người có thể nên đôi vợ chồng
Với quạnh hiu vạn kiếp ở tim mình
Anh cô đơn Nóng bỏng anh nóng hơn Cái nóng bỏng Không đốt anh cháy được Cái nóng bỏng Đôi lúc tan thành nước Tan cả anh Mà đâu phải là anh!



