- NGUYỄN QUỐC VĂN

Ngõ xưa
Ngõ xưa hun hút trưa hè Đầu ngõ xanh một bụi tre cứng đầu Bà tôi quệt bắt quết trầu Gió nam rười rượi quạt hầu tóc mây


Hương Sen
Thơm vàng từ nhụy thơm ra Thơm trong vắt nước thơm qua đất bùn Thơm xanh lên mặt lá tròn Thơm trắng dọc ngó ngọt ngon cho đời...


Bóng chùa
Chùa nhiều mái thấp cao như có cánh Tháp vàng son in dáng núi chốn thiêng Những tiên nữ giáng trần tay nâng cột Mặt trần gian xoay bốn hướng thần linh


Của ai
Của ai ta ngỡ của ta Của ta ai cũng tưởng là của ai Thật ra chẳng có đúng sai Của ta ai nắm của ai ta cầm


Soi gương
Mình chỉ là bóng mình thôi Hồn mình phơi giữa gương soi mặt mình Chim trời hé mắt trời xanh Đám mây trắng ấy đủ thành gương soi


Ngày ta đến
Ngày em đến Bàn tay gầy lạnh Mùa thu tàn Hoa xuân nở trong anh Ngày anh đến Gió ngập con đường nhỏ Em nghẹn ngào Anh mưa cả chiêm bao


Chốn linh hồn
Em biết Anh chẳng còn bờ vai nào Cho em tựa Khi lòng mềm hoang vắng Cho em mong Chở che em khi nắng Chắn bão giông Ngăn gió giật lũ giăng
