
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Cái lý
Hôm kia uống hết vô tình Thành ra cái lý cho mình gặp nhau Nói hết cả chuyện hôm sau Ngày mai chuyện cuối chuyện đầu nào đây
Thu mới
Mùa thu nao Nắm bàn tay đời em Khói tình yêu Thổi ngang cay sè mắt Mùa thu qua rồi Sớm thu đã khuất Người chiều tà Đầu gối vấp vào đêm
Nợ mình
Tự bao giờ tôi nợ tôi Không nhìn sáng tối như hồi mới yêu Cái tôi nợ gió buổi chiều Thổi trầm tư trước những điều trầm tư
Thầy tôi
Thầy tôi chưa trẻ đã già Ba tư, trò ngỡ đã là năm mươi Da mồi, tóc tựa mây trời Sáu ba, thầy đã ra người ngàn năm Thầy tôi sống chẳng màng danh Vào Nam dạy học, luận anh hùng cười
Rao
Có ai mua ký ức không Để tôi bán một cánh đồng heo may Để tôi rao mớ tiếng chày Mòn đêm khuya cối gạo đầy ngày xưa
Còn cha mẹ
Còn cha mẹ, ta còn là trẻ con Dẫu ta đã tuổi bẩy mươi có lẻ Tóc bạc phơ, ta vẫn là em bé Nắng nhuộm mây che từng dấu chân son
Phơi nắng
Không muối xát đã xót đêm Chưa nhớ ai đã ruột mềm như dưa Nắng chưa ngún cháy nửa mùa Heo may thu đã một thưa vắng người



