
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Chiếc lá
Thu rồi Anh quên em đi Nhớ chi Se sắt ước gì với anh Em nghe Mình nói với mình Úa tàn gió Cũng bởi tình mà thôi Cái gì Là cái đã rồi Mặt người úp xuống mặt người Vơi đêm
Bỏ lại
Bỏ lại dòng sông cỏ lên xanh đồng Vơi đầy mênh mông, đầy vơi mây khói Bỏ lại gió trời cho ngày lặng gió Chỉ còn xác xơ cõi lòng hy vọng
Gió lãng quên
Mình quên nhau rồi Phải không em, Một sợi gió vội vàng vắt ngang đi qua ngõ Mặt gió non tơ Gió lưng ong mờ tỏ Môi se hanh Giấu vào nắng vàng mơ
Nụ cười
Nở một nụ cười trong nghịch cảnh Là đã tự ta vượt chính mình Bệnh tật, khổ đau thành thử thách Gánh nặng nghiệp đời bỗng nhẹ tênh
Nhắm mắt
Đêm mở mắt hóa sáng nay Còn ngày nhắm mắt thì ngày thành đêm Từ chiều mở mắt con tim Ở đâu em cũng chỉ nhìn thấy anh
Mưa hoa
Mưa đọng nắng giọt vàng trên ngàn hoa Mưa tràn trăng giăng Tuyền Lâm, Than Thở Mưa sương trắng vương vào vòm mái chợ Mưa sao sa hồng thắm xứ hoa đào
Dễ và khó
Chia buồn bao giờ cũng dễ Cho đi một chút cảm thông Chia vui làm sao khó thế Người không vui có cùng vui Khó thế, do người đố kị Tự đo cao thấp hơn người



