
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Hát giã biệt Tây Nguyên
Ơ ơ ơ....hú hú hú uuuuu.... Nhà mới cất xong quay về Cư Jút Rượu Đắk Nông treo dài trên sào ngang Thịt trâu, thịt bò bày đầy trên lá Ơ hồn ơi! Mau về ăn cùng ta!
Đà Lạt tháng Mười
Đà Lạt tháng Mười mưa bay trắng núi Sáng mùa xuân trưa đã mùa hè Chiều buông sớm khí thu dìu dịu Đêm lạnh đông cho những người yêu
Sau....
Sau mùa gặt, cánh đồng hoang Sau giàu có lá, bần hàn cỏ hoa Sau non trẻ tới tuổi già Sau tài hoa thực, mới là tài năng Sau tròn, lá lúa vầng trăng Sau cay đắng, ẩn lời răn thật thà
Đá Ba Chồng
Đá chồng lên đá chênh vênh Không tay chân bám vào mênh mông trời, Chơi vơi mỏi níu chơi vơi Đá Ba Chồng muốn nói lời gì đây?
Cuối đời
Cuối đời Mây trắng bay trên đầu cao vời vợi Cỏ luân hồi xanh lút quá gối chân Bạc và vàng, cửa nhà và thật giả Đã trong tay biến đi như phép lạ Cuối đời Nửa ly rượu không đủ sức uống cạn
Thuốc quên
Nhớ héo người, uống thuốc quên Liều ngày chưa đủ thì thêm đêm vào Quên đi trời lắm trăng sao Quên đi mắt nắng trên cao màu gì
Về hưu
Quá nửa đời người ngang dọc Bao nhiêu vất vả, thăng trầm Hạnh phúc, đắng cay nếm trọn Nay ta thanh thản ra về Rũ thuở tham công, tiếc việc Bỏ thời yêu, ghét, si mê



