
- NGUYỄN SĨ ĐẠI

Thơ giữ lòng mình
Anh đến đây quá muộn khi đò vừa sang ngang Hạnh phúc không cập bến ai nhổ neo vội vàng Buồn mình như gió buốt Thương em tựa sóng tràn Chỉ có một thời xuân
Tiễn em ngày xa tổ quốc
Chúng mình đi trong đêm chia tay đêm rộng quá và sao trời vời vợi Lòng thổn thức bao nhiêu điều muốn nói Chân vấp hoài những lối quen đi
Như thế cuộc đời
Em đừng nói bây giờ đã muộn lỡ bến rồi, không dám đợi người sang Em đừng nói, bây giờ anh đến chậm Tháng năm dài, héo úa cả vầng trăng Nếu chưa đến, em ơi, rồi sẽ đến
Có mắt anh ngời sáng vẫn soi nhìn
Em lớn lên không được sống cùng anh Chỉ tấm ảnh bao lâu rồi vẫn trẻ mỗi bữa cơm vui tay bồi hồi so đũa Em lặng buồn biết mẹ nhớ ngày xưa Em lặng buồn khi cháu líu lo
Vô cùng
Tú à, anh đã về đây Nào hay cỏ đã xanh đầy mộ em thế mà các bạn hằng đêm Trong mơ thường vẫn cùng em chuyện trò... Bây giờ thạch thảo ra hoa Em còn thảng thốt như là ngày xưa?
Có một ngày
Có một ngày ta chợt gặp trời xanh Hoa phượng cháy những điều không chịu nổi Đây phố nhớ hàng cây dài đứng đợi Em đi qua mùa hạ ấy sao đành
Bến xuân
Tết tết anh về qua Bến Thuỷ Sông Lam rộn rịp chuyến phà xuân Ơ kìa, có phải em năm cũ Đã về Can Lộc với anh không? Quê mình giọng nói thân thương quá



