
- NGUYỄN SĨ ĐẠI

Tạ từ - Nguyễn Sĩ Đại
Thôi chào nhé, một cánh buồm đỏ thắm Một dòng sông, mực tím chảy bên trời Hoa niên ấy, tay cầm bông hoa trắng Có một ngày hoa trắng hoá mây trôi!
Tiếng tình yêu
Bài thơ này anh viết gửi cho mây Mây theo gió đến miền xa thẳm ấy Nếu đến được cùng em thơ sẽ nói Đây lòng anh canh cánh ở bên trời
Như thế cuộc đời - Nguyễn Sĩ Đại
Em đừng nói bây giờ đã muộn lỡ bến rồi, không dám đợi người sang Em đừng nói, bây giờ anh đến chậm Tháng năm dài, héo úa cả vầng trăng Nếu chưa đến, em ơi, rồi sẽ đến Bởi tình yêu thánh thiện vẫn trong đời
Hòn Gai
Anh đã về Hòn Gai quê em Mang câu hẹn tự một thời xa ngái Phà Bính, Phà Rừng bao nhiêu người đứng đợi Có như anh, sao cũng bồn chồn? Phải nhà em mọc cuối sườn non Thị xã như hoa cài vách núi
Tiếng tình yêu
Bài thơ này anh viết gửi cho mây Mây theo gió đến miền xa thẳm ấy Nếu đến được cùng em thơ sẽ nói đây lòng anh canh cánh ở bên trời Anh yêu em ngày ấy đôi mươi Hay mười sáu, bây giờ anh chẳng nhớ
Tạ từ
Thôi chào nhé, một cánh buồm đỏ thắm một dòng sông mực tím chảy bên trời Hoa niên ấy, tay cầm bông hoa trắng Có một ngày hoa trắng hoá mây trôi! Thôi chào em, chào giã biệt lòng tôi
Tháng Tư của người lính già
Có một người lính già Lòng không yên Khi tháng Tư về Ông đi tìm bạn bè Ông đi cùng sơn khê Nghe vọng về Âm vang trận đánh Có một người lính già



