
- NGUYỄN SĨ ĐẠI

Tổ quốc
Tổ quốc là khi mẹ sinh con Có cái mũi dọc dừa, màu da vàng như nắng Đêm trở dạ có bà con chòm xóm Bếp lửa hồng ấm suốt cả đời ta Con lớn như măng trong sự tích đằng ngà Hồn trẻ Việt tự mang hồn Thánh Gióng
Nông dân
Có người nói nông dân không tư tưởng Nông dân làm cản trở bánh xe lăn Tôi đã thấy nông dân suốt một đời làm lụng Nuôi cái ăn chung trên mảnh đất khô cằn
Tháng Giêng năm ấy
Tháng giêng năm ấy, hôm rằm câu thơ soi bóng tơ tằm Hồ Văn rồi bay lên với mênh mang rồi trong trời đất chứa chan dáng hình, tháng giêng năm ấy, sân đình
Lời giã biệt
Vĩnh biệt nhé, cánh buồm đỏ thắm Dòng sông mực tím chảy giữa trời xa Tuổi thanh xuân tay cầm hoa trắng Một sớm hoa tan thành mây bay Vĩnh biệt em, từ giã trái tim này
Trong ngôi nhà của mẹ
Trong ngôi nhà của mẹ Những niềm vui thật đầy Rộn ràng bao tiếng trẻ Mầm xanh lên tháng ngày Chiến tranh dài đến thế Đứa, từng đứa lên đường Trong ngôi nhà của mẹ Liếp treo đầy huân chương
Tiếng xuân
Sao lại là không, sông đã đầy Hai bờ thăm thẳm, gió nồng say Hồn cây đang biếc trên từng lá Tay cầm làm ấm cả heo may... Em đến từ đâu, giữa bốn trời
Mùa xuân đi qua cầu Long Biên
Mùa xuân đi qua cầu Long Biên gặp dòng người, dòng nước triền miên Mùa xuân đi qua cầu Long Biên gặp trên bãi giữa khóm lau mềm Lau từ Yên Bái, Lào Cai xuống



