
- NGUYỄN SĨ ĐẠI

Yêu nhau là thương nhớ thế này sao
Anh có em, anh quen có em rồi Giờ quạnh vắng, ngôi nhà vô nghĩa quá Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn Đêm nay trời lại mọc một vầng trăng
Cây lúa quê hương
Mảnh mai thân lúa quê nhà Ngàn năm bão gió đi qua vẫn còn Cha mẹ cúi xuống luống cày Đất hai mặt dựng xây mùa vàng Ngọn cờ đứng giữa thời gian
Giá em biết nỗi nhớ ta mang
Giá em biết nỗi nhớ thương này Thư chẳng đến muộn những vô tình Giá em biết đêm dài thao thức Chăn gối sum vầy có ấm êm?
Đường chân trời
Đường chân trời là nơi ta nhìn thấy chỗ tận cùng của bầu trời và mặt đất, hay là nơi trái đất bay lên chạm tới bầu trời. Quê ta ở tận cùng trái đất, nơi bốn mùa chua chát sim mua; ngõ hẹp, đường lầy, cây lúa mọc oằn mình trong bão.
Ngoại thành - anh chưa về thăm
Ngoại thành - anh chẳng trở về Bảo rằng bận lắm thì nghe cũng đành Bảo rằng cách trở non xanh Đôi nơi núi đồi ngăn cách đôi ta
Đất nước - đời anh
Anh ra đời, nước đã bốn nghìn năm Vó ngựa cuốn dập dồn trang cổ sử Người nặng quá loạn li, nỗi đau từng hóa đá Loa Thành dựng, móng rùa nên cung nỏ Ba tuổi cơm cà đi phá giặc Ân
Nhớ bạn
Cởi áo lính, Phong về trường đại học Người trai cày bát ngát cánh đồng mơ Hai bốn tuổi bạn trở thành thi sĩ Nhìn cuộc đời qua những lối cày thơ



