
- Trang thơ

Đường chân trời
Thứ ba - 03/02/2026 15:41

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
Đường chân trời
(Nguyễn Sĩ Đại)
Đường chân trời là nơi ta nhìn thấy chỗ tận cùng của bầu trời và mặt đất, hay là nơi trái đất bay lên chạm tới bầu trời.
Quê ta ở tận cùng trái đất, nơi bốn mùa chua chát sim mua; ngõ hẹp, đường lầy, cây lúa mọc oằn mình trong bão.
Tuổi thơ cha như một cánh diều, mà dây diều là chiếc thừng trâu - cái chạc mũi hai hào không dễ gì thay mới - cứ đứt rồi lại nối, cha và trâu co kéo cuộc đời mình.
Nắng trên đầu, bùn cứ suốt dưới chân; cuốn sách học như món hàng xa xỉ.
Nhưng tuổi thơ cha còn có miền cổ tích. Cổ tích nào cũng có Bụt và Tiên. Khát vọng cháy cuối chân trời xa tắp...
Cha mừng con giờ đã đủ đầy, nhưng vô hạn thương con những chân trời khuất lấp. Mây mùa hạ, trăng mùa thu, cả mùa đông gió bắc, chim thiên di ào ạt vỗ từng đàn...
Cha mẹ đã cho con máu thịt, hình hài, cho tất cả tinh anh nhưng thiếu ráng hoàng hôn đồng nội, thiếu cánh cò chấp chới những triền sông, hoa khế tím dâng hương đầy đất, cỏ mật treo sương, sương treo ánh cầu vồng lấp lánh...
Chân trời của cha xưa không quá một tầm làng. Nhưng cha đã đi, đã đi mải miết. Sau chân trời, chân trời khác mở ra. Có cả những chân trời huyễn hoặc, khi nhận ra đã muộn một phần đời... Nhưng con ạ, chớ bằng lòng hữu hạn, khung nhà cao chớ để khép vầng trăng...
Đôi mắt con, đôi vì sao sáng, phía chân trời, những bài hát chờ con!



