
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Tất nhiên và ngẫu nhiên
Đầy rồi cố đổ thêm vào Tất nhiên là nước sẽ trào khỏi ly Đường trơn nếu cố bước đi Sẽ bị trượt ngã đâu vì yếu chân
Logic
Con người cần được ăn được uống lại cần được ghét được yêu Như cây kia cần đất và nước lại cần thêm nắng sớm mưa chiều
Vẩn vơ
Mặt trời lúc nhỏ lúc to Con người lúc đói lúc no là thường Đi xa thì nhớ quê hương Về già chẳng biết nhớ thương những gì Là người ai chẳng sân si Miễn đừng tham quá mất đi chính mình
Dạo bước Tây Hồ
Chiều chiều du ngoạn Hồ Tây Hoàng hôn nhè nhè chim bay cuối trời Chuông chiều buông tiếng thảnh thơi Lăn tăn sóng lượn mây trôi lững lờ
Đi chợ
Vợ sai đi chợ mua rau Dặn đi cẩn thận, đi mau rồi về Hà Nội vẫn có chợ quê Bán đủ mọi thứ…ê hề cá tôm Nào là cam quýt chôm chôm Nào là khoai sắn vẫn còn tươi nguyên…
Chùm thơ: Chờ hoa
Đem cả đầm sen về góc nhà Lá sen mơn mởn chờ ra hoa Hương sen sẽ toả theo làn gió Bay tận vào trong lúc thưởng trà
Cây trầu bà
Tại sao lại gọi cây trầu bà Tại sao chỉ lá mà không hoa Tại sao xin hỏi có ai biết Hay là chỉ phán trời sinh ra



