
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Cây trầu bà
Tại sao lại gọi cây trầu bà Tại sao chỉ lá mà không hoa Tại sao xin hỏi có ai biết Hay là chỉ phán trời sinh ra
Chân
Chân là gốc và xa tim nhất Lại càng xa bộ óc con người Chân ít được quan tâm đúng mức Đó là điều rõ đến mười mươi
Đạo bước Tây Hồ
Chiều chiều du ngoạn Hồ Tây Hoàng hôn nhè nhè chim bay cuối trời Chuông chiều buông tiếng thảnh thơi Lăn tăn sóng lượn mây trôi lững lờ Đầm sen xanh một góc hồ
Bên em
Anh đi bên Em Dập dìu trong nắng Chợt nhìn đôi bóng Như xưa không già Ồ lạ quá ta Chỉ còn một bóng
Tự sự sinh viên nghèo
Cũng giống ai mình là một sinh viên Chỉ khác nỗi nghèo hơn chấy rận Cắm đầu học để nuôi hy vọng Ra trường thoát hai chữ nhà quê
Công viên Hòa Bình
Công viên biểu tượng của hoà bình Khát vọng ngàn đời của chúng sinh Tượng mẹ bồng con cao chót vót Trời xanh soi bóng nước trong xanh
Hỏi thời gian
Hơn cả bạc vàng đó là thời gian Đã qua đi không bao giờ trở lại Dù như thế…Thời gian ơi có phải Sẽ chẳng là gì nếu không có Nhân gian?



