
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Xuân khứ hồi
Xuân đi năm sau lại về Lại mang hoa đẹp say mê lòng người Thời gian cứ lặng lẽ trôi Đã đi là chẳng khứ hồi như Xuân
Hương bưởi
Hoa bưởi vườn ai ngan ngát hương Gợi hương mái tóc tỏa sân trường Thuở còn bẽn lẽn hay nhìn trộm Đón gió vô hình đưa vấn vương
Cả phê sáng
Phẳng lặng Hồ Gươm một tấm gương Hàng cây soi bóng nắng xuân vương Cà phê quán nhỏ nhâm nhi ngụm Người đến người đi mọi nẻo đường
Hỏi mây
Em tôi nhè nhẹ gót xuân Hương xuân dìu dịu nắng xuân ngọt ngào Hoa xuân khoe sắc vẫy chào Tình xuân ấm áp xôn xao tiếng đời
Nắng xuân
Không vàng như nắng mùa Thu Nắng Xuân ấm áp đến từ hương xuân Nắng Xuân cho hạt nẩy mầm Cho cây đâm lộc trời xuân nồng nàn
Mưa xuân
Mưa xuân quấn quýt cành xuân Hương xuân thoang thoảng như gần như xa Vườn xuân muôn sắc mầu hoa Nắng xuân ẩn hiện như là trêu mưa Nghiêng nghiêng mưa cũng chẳng vừa
Sau Tết
Hết Tết rồi còn chút dư âm Đào nẩy lộc, quất còn vài quả Chai rượu quý còn dư trên giá Lời chúc nhau còn đọng trong đầu Chợt hiểu chẳng gì tồn tại mãi đâu



