
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Ngoài và trong
Loang loáng xung quanh những môi cười Môi nào môi nấy rõ là tươi Áo quần xúng xính muôn màu sắc Chẳng biết bên trong có chữ Người
Tưởng
Tưởng sủi tăm là cá cắn câu Tưởng hương thơm là hoa đang nở Tưởng kề bên là thành duyên nợ Tưởng chữ NGƯỜI là viết giống nhau
Hỏi xanh
Đã vàng đến hết vàng tôi Xa kia một mảng da trời vẫn xanh Lời vàng tạc dạ đã đành Hỏi xanh đến thế có dành riêng ai
Thời
Một thời ngẩn ngẩn ngơ ngơ Một thời yêu chẳng bao giờ được yêu Một thời bay bổng như diều Một thời rơi xuống những điều trái ngang
Cần
Hoa cần nắng để hoa khoe sắc Biển cần sông để biển dâng đầy Anh cũng thế anh cần ánh mắt để anh bay tới chín tầng mây
Tại mưa
Mưa làm cho đất ướt đầm biển đầy ắp nước, gió sâm sấp chiều Lời thương muốn gửi người yêu sợ mưa làm ướt cánh diều …lại thôi
Đạo
Ta giác ngộ để mà giải thoát vòng Tử sinh và cõi Vô minh Bến Giác đợi con thuyền Bát Nhã vượt biển Mê để khẳng định mình



