
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Mùa nhãn
Em chào chị vải kiêu sa Nhãn em tuy bé nhưng mà ngọt hơn Thân em cao, tán em tròn Người về Phố Hiến mãi còn đến xem Bao nhiêu cô gái vẫn thèm Có được đôi mắt màu đen hạt huyền
Nhân quả
Mưa hóa những dòng sông Nước hoá mênh mông của biển Một người đi và một người đến Thế là có một nhân gian Có mùa Thu thì có lá vàng Ai chẳng biết có sinh thì có tử Biết đâu đấy qua mùa dịch dữ
Về mái trường xưa
Ta lại gặp ta bóng phượng xưa Ôn ngày nắng gắt ôn ngày mưa Ôi bao kỷ niệm còn nguyên vẹn Mặt ấy đỏ nhừ… tớ lại thua Chẳng dám ôm nhau sợ bạn cười Dưng mà… Giời xúi mọi người ơi
Suy diễn
Ai đã trêu Ông Trời Để Ông bừng bừng đỏ Ai đã đùa Chị Gió Để Chị đi lang thang Quật đổ xóm vỡ làng Ai đã ghẹo Cô Bão Thiên nhiên như mách bảo
Chuyện cùng mây
Hỏi Mây có bận gì không cùng tôi thơ thẩn lông bông sự đời Ngày xưa... xa lắm Mây ơi Con Người sống giữa đất trời hoang sơ Không nhà lầu, chẳng ô tô
Cầu
Ánh trăng lạnh vắt ngang cửa sổ Đợi tháng Giêng mới nở thành hoa Đời người là mấy phong ba Để thương để nhớ trăng tà Nguyên Tiêu Ai cũng bảo đời nhiều sầu muộn mà sao ai cũng muốn sống lâu
Vu vơ
Lâu không về …làng có nhớ tôi không Hàng dừa ven đường có còn trĩu quả Em gái nhỏ có còn hồng đôi má Mấy thằng quỷ sứ có còn không Con sông xưa còn ôm ấp cánh đồng cho mướt mát lúa thì con gái



