
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Rủ gió
Có tiếng rì rầm ở cửa bên Chắc là gió đấy nghe quen quen Đêm hè trằn trọc không yên giấc Gió hãy vào đây cùng ngủ êm
Hai mặt
Có những thứ không thể nào định lượng Ví như yêu nhiều ít cũng là yêu Bông hoa nở tỏa hương vào buổi sớm Chút hoàng hôn cũng gọi là chiều
Nhịp thở ban mai
Hít vào, ta đang tồn tại Thở ra, nhịp đời thanh cao Hít vào, hoa đang kết trái Thở ra, hương chín ngọt ngào Hít vào, vòm cây lao xao Thở ra, mây đang cõng nắng Hít vào, tình đời sâu nặng
Hỏi đáp cuối mùa Sen
Đố biết cuối mùa sen ở đâu Thưa rằng sen ẩn dưới bùn sâu Đem theo hương sắc và nhung nhớ Để đến mùa sau lại thắm mầu
Mùa vải chín
Quả vải Việt Nam tên Lệ Chi Hương thơm vị ngọt chẳng đâu bì Đến mùa vải chín chim về gáy Nắng đuổi theo người mỗi bước đi
Mẹ
Khi con đói Mẹ hóa thành cơm Khi con khát Mẹ hóa thành nước mát Khi con hát Mẹ hóa thành bản nhạc Khi con yêu Mẹ hoá tâm hồn Chẳng có gì Mẹ không dành cho con Với con, Mẹ không có từ vất vả
Chào buổi sáng
Chào buổi sáng Chào Việt Nam thức giấc Với những nụ cười nở đẹp trên môi Bản tin mới Thêm bản tin chống dịch Bao nhiêu ca nguy kịch Bao nhiêu ca được xuất viện rồi



