
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Thăm bạn
Ngày lên với bạn trời mưa ngổn ngang kỷ niệm xa xưa ùa về Bảy thằng mỗi đứa một quê mà như ruột thịt chẳng hề nhạt phai Anh cả Cận, út là ai?
Thiên nhãn
Nghe nói Con người có mắt thứ ba Nhìn thấu thời gian xuyên suốt không gian Từ ngàn xưa khi ngự Niết bàn Đức Phật dạy nếu muốn không ai biết
Tùy duyên
Đã đành nhân trước quả sau Nhân nào quả ấy là câu thường tình Muốn đi tới bến Hữu Minh Phải qua Bể Ải, cực hình nhiều phen Siêng năng thì thoát nghèo hèn còn thành công phải tuỳ duyên mỗi người
Ngộ
Lá không biết mình màu xanh Hoa không biết mình đang nở Em biết mình xinh đến thế Bởi qua lăng kính đời anh
Hạnh phúc
Mình ngộ ra mình ta ngộ ta Đấy là Hạnh phúc của muôn nhà Sẻ chia mặn ngọt cùng năm tháng Vun đắp vườn đời rực rỡ hoa
Gieo hạt
Gieo vài hạt giống hoa Ngày ngày lo tưới nước Mong sao cây mọc được Để hạt lại thành hoa Mấy hôm trời hại ta Nắng như thiêu như đốt Ô kìa thật đột ngột
Trở về
Bấy nay chộn rộn việc nhà Không vào phây búc, không ra phố phường Sự đời ngẫm để làm gương Mấy ai biết được con đường sắp qua



