
- PHẠM QUỲNH LOAN

Bên mộ mười cô gái
Héo gió Lào tháng bảy Đồng Lộc thức tôi dậy sớm ngã ba mang mang âm hồn và mặt trời nhỏ máu Máu kết đài hoa máu xanh lên tầng tầng cây cỏ bồ kết dậy thì thơm tóc đôi mươi…
Nhớ cha
Vắt thu gầy lên cổ Vị mặn Nga Sơn dang dở bước Người Nơi cánh đồng chân cha bầm vết Trong xanh cói thơm men trời đất Một thớ người xâu bão táp phong ba
Nói cùng cha
Khói hương trắng trở vành sương trắng Trở bao mùa Yên Bái thuở hồng hoang Bóc vỏ Giới Phiên, Minh Quân, Âu Lâu, Phúc Lộc... Hạt nảy mầm cha ươm từ phấn bụi Từ bảng đen nở những ánh người
Mình xa nhau anh nhé
Mình xa nhau thôi anh nhé Kìm lòng em chẳng thấy đau Đứng trước chùng chình ngã rẽ Chân chùn đếm bước không nhau Thôi đừng nhắn tin mỗi buổi
Nhớ xưa
Tự nhiên thích lội bùn chua Thích ăn cà muối thích dưa cải ngồng Thích như cái tuổi chưa chồng Đêm trăng đi cất tôm đồng cùng nhau
Bất chợt
Ngược dốc cafe lửng lơ mây dụ kẻ si tình bất chợt gió bất chợt môi bất chợt Mây chìm đáy cốc ta chìm nhau
Hai người đàn bà cũ
Thông đổ vào đêm gió khứ hồi xào xạc tiếng cụng ly rót mềm hai người đàn bà cũ họ uống trăng uống gió uống nỗi niềm đa đoan hư ảo tan…



