
- VÂN QUỐC

Ảo: những mảng màu
những mảng tím tràng đạn nhựa bắn vào gan vũng nước bên đường trầm vào giác mạc trong veo những mảng hường há khuôn dạng lông lá bờm xờm hích liên hồi hỏa hơi hì hợp tan đêm
Thực: Thời đại chúng ta
hơi nước ngạo nghễ vỡ tiếng thời đại chúng ta thời đại chúng ta bắt đầu bằng buổi sớm với cái ngáp thượt làm xám xịt chân mây nóng lạnh trong huyết quản không còn đo đếm được nỗi buồn hắt ra từ óc như hạt lựu trái mùa
Chiếc búa thời gian
chiếc búa nhỏ trong tay tôi đã từng nện xuống đá hoa cương làm vỡ tan nhiều mắt nhìn mắt mắt nhiều mắt nhìn khác đã vỡ hối hận vẫn tấy đau cốc cà-fê buổi sớm nay nhỏ qua phin từng giọt đen máu của tôi và của bạn
Tiễn cô giáo đi xa
Cô giáo em phải xa chúng em thật rồi. Mấy năm được sống bên cô, được cô giảng dạy và rèn luyện, chúng em bạn nào cũng tiến bộ. Hôm nay cô đi nhận công tác ở nơi khác. Chúng em đến gia đình tiễn cô.
Thư gửi ba
Ba kính yêu! Ba ơi! Con viết cho ba nghe một tin đặc biệt. Ba ạ! Thế là cuối cùng thư mẹ đã tới tay bà và con. “Thư mẹ”, chắc ba ngạc nhiên lắm nhỉ? Sao có chuyện lạ thế này: một người đã chết nay lại có thư về nhà?
Trường mới
Chiều mát. Làm xong bài tập, tôi chạy ù ra ngõ hóng gió. Thằng An hồng hộc chạy vào. Nó hét toáng ngay từ đầu ngõ: - Trường mới ! Sơn ơi !... Trường mới... Tôi sửng sốt :
Vườn xưa
Trong đêm vườn cũ nhuộm hương vương sương hiên ướt bóng thược trắng trăng tơi vãi gió rêu vẫn xanh dế ủi mùi xưa ngõ lười khô ngất lá tơ giăng hồn con rời xác



