
- Sáng tác mới

Tôi may mắn và hạnh phúc khi được tham gia Lớp bồi dưỡng năng khiếu sáng tác thơ văn thiếu nhi của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình. Tôi học trong 4 năm, từ 1977 đến 1980. Đó là những ngày hè vô cùng bổ ích và thực là lý thú với tôi cũng như với một hội lít nhít, lau nhau hơn kém nhau vài ba......
Một đêm trăng sáng mấy đứa chúng tôi: Lan, Hồng, Phương, Yến trải chiếu dưới gốc cây nằm kể chuyện cho nhau nghe. Đứa nào cũng có chuyện để kể. Cái Lan kể chuyện bé Xuân nhà nó đi học, nó bảo: “ngày nào con bé cũng về khoe với chị,...
Gần đây ở cổng trường tôi bỗng dưng mọc lên rất nhiều hàng quán với những biển quảng cáo rực rỡ sắc màu. Nhưng quán cuốn hút chúng tôi nhất là quán cà phê của chú Hùng....
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em...
Biển Đồng Châu. Vâng, đó chính là dải đất trên quê hương Tiến Hải, Thái Bình yêu dấu của chúng tôi. Bãi biển này cũng đã từng để lại trong tôi một ấn tượng khá đậm nét. Sáng sớm hay trưa hè, nước thủy triều chưa lên, từng đợt sóng lăn...
Hoàng lúi húi dán lại chỗ thủng của cánh diều cốc. Bỗng nhiên, nó dừng lại lẩm bẩm: Lại hết dính rồi! Hoàng ngẩng lên gọi to: – “Ếch xanh” ơi, lấy hộ tao nắm quá dính với!...
Không biết ngày xưa cụ Nguyễn Trãi có trà búp hay chè xanh mà uống hay không, nhưng thanh bạch thì cũng là nước đun sôi để nguội. Khi cụ viết "No nước uống" thì ta hiểu ý cụ là uống nhiều nước để mà quên bớt cái đói. Đây là một phương pháp có tính khoa học....
Tiết học cuối cùng của hôm thứ bảy là tiết sinh hoạt, cô giáo tươi cười nói: – Cô chúc các em trong một tuần nghỉ mùa sẽ giúp cho bố mẹ được nhiều việc, và đừng em nào lơ là học tập. Hương đứng dậy thay mặt cho cả lớp hứa trước cô giáo là sẽ xứng đáng với lòng cô mong muốn....
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi....
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này,...
Trên trời, sao sáng lấp lánh. Tôi cố căng mắt nhìn, càng nhìn càng thấy sao nhiều hơn, đầy hơn thay nhau nhấp nháy, tinh nghịch. Anh Hiền gặp may rồi, mai làm nhà tha hồ khô ráo....
Giê-nhi-a đi rồi. Tôi dắt bé Trang đứng lặng bên cánh cổng khép chặt, nhìn những căn phòng im ỉm khóa. Đang thơ thẩn bên hàng song đầy hoa bỗng tôi nhìn thấy một mảnh giấy trắng nhỏ nhắn nép vào một cành lá xanh. Tôi thận trọng gỡ mẩu giấy....
Hạnh Phúc và Phát Lộc – Là tên hai cái cây quý giá trên ban công nhà nó ở Vinhome Smart city. Bên cạnh những cây Lan đắt đỏ, cây Chanh gai góc, hay Hoa giấy bền bỉ rậm rạp bốn mùa, Hạnh Phúc & Phát Lộc vẫn là hai cây được nó...
Người ta bảo Hải là “thằng gù”. Cũng đúng thôi. Hải buồn rầu và lặng lẽ đón nhận cái biệt hiệu không lấy gì làm đẹp đẽ đó....
- Bốp! Bốp! Bốp! - Ơ kìa! Sao chú lại đánh cháu! - Thằng ôn con, ông thì đập vỡ mặt ra bây giờ. Đồ trộm cắp! Nói rồi, người đàn ông ngang nhiên vả vào mặt thằng bé. Hai cánh tay cuộn lên những bắp cơ liên tiếp đánh vào khuôn mặt nhỏ choắt của Hàn “sô-cô-la”. Hai con mắt ông ta long lên,...
- Sâm ơi! Cháu đang vặt quả gì thế? Vào đây bà cho tử tế chứ ai lại hái trộm quả lén lút vậy? Nhìn thằng Sâm hái quả ở vườn của mình, bà The không mắng chửi, bà gọi nó vào nhà. Nhưng thằng bé bỏ chạy, chẳng biết lần này là lần thứ bao nhiêu nó bỏ chạy....
Tôi vừa đẩy cánh cổng tre quen thuộc thì thím Ban đã chạy ra tíu tít hỏi chuyện. Thím ân cần đỡ lấy hai cái túi to tướng, nặng trình trịch đeo trên vai tôi, vừa lúc đó Hồng từ trong nhà chạy ùa ra:...
Vậy là năm nay bé vào lớp một. Cái lớp một đầy thú vị là niềm vui của bé. Bé học chăm lắm. Buổi sáng, bé đến trường tập viết. Đến trưa, bé ăn cơm rồi lại viết. Chữ đầu tiên bé viết là chữ O. Đôi tay bé run run. Có lẽ bé thích lắm. Chữ O lúc đầu bé viết còn méo mó....
Chả mấy khi TẾT! Nên trước khi hết, mấy con bạn già cũng phải ngồi với nhau một lúc. Không đứa nào biết làm dáng, cả một hội chơi đứa nào cũng quê mùa như nhau. Nên một tấm ảnh đăng facebook cũng khó mà có....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



