
- Sáng tác mới

Cụ Ba Bé là một huyền thoại quan họ năm xưa của Làng Yên Mẫn. Cụ có ca một câu rằng: "Phụng thiên tế dược, hướng tranh châu, tế dược lâm. Ý nhu cầu, ý dục mau tần kính tâm. Lâu ý để ngoại thiên tây, nhất thiên sơ hữu cao lương củ nhất tiến. Tần như ngọc, hướng lưu tâm, giao kết liên tải lưu......
Các liền anh liền chị quan họ cổ chắc đã từng nghe qua các câu như “Ai ra Kẻ Chợ”, “Kẻ Nía Đông Hồ”, hay là “Sông hời sông hỡi tình sông” trong đó có câu “bắt đò Kẻ Cháy qua sông Sáu Đầu”....
Mới lên ba tuổi, nó đã được nghe bà mình kể chuyện về Thủy Thần. Ngày xưa, các cánh bãi màu mỡ vốn năm đối diện với làng nó ở, vì dân bên ấy cả năm không cúng lễ một lần lại còn thả trâu bò và phóng uế bừa bãi ra bờ sông...
Trời gần sáng. Phía tây, trăng hè mờ dần sau màn mây trắng. Gió sớm man mác đem vị phù sa từ sông Hồng thổi vào làng mát rượi. Đây đó, tiếng gà đã gáy o o…...
Chuông vàng treo cửa tam quan Lầu hồng còn đợi người ngoan chơi bời Câu thơ Nôm có bốn chữ bài Bề trong phương thảo bề ngoài thơ ngâm Xem trong thơ thưởng lục hà trì...
Trong bức tranh thi ca Việt Nam đương đại, nơi nhiều khuynh hướng sáng tác cùng tồn tại và va chạm - từ thơ hậu hiện đại, thơ trình diễn đến những tìm tòi về cấu trúc ngôn ngữ - vẫn có những tiếng nói thơ lựa chọn con đường lặng lẽ hơn: quay trở về với đời sống nội tâm và chiều sâu cảm xúc....
Trời gần sáng. Phía tây, trăng hè mờ dần sau màn mây trắng. Gió sớm man mác đem vị phù sa từ sông Hồng thổi vào làng mát rượi. Đây đó, tiếng gà đã gáy o o… Từ các ngả đường mấy xã xung quanh, nhiều người đội võng vào chợ....
Ở một vùng quê nọ Có con sông rất sâu Chia cách làng cách xóm Nước phù sa đỏ ngầu. Trôi hiền lành mùa nắng Cuộn dữ dội mùa mưa Cuốn theo bao ước hẹn Bao dự định thiếu, thừa....
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Anh đến sớm còn tháng Ba về muộn nghe mùa xuân thảng thốt nhịp thời gian. Con én bay lên ngàn hoa xoan rơi về đất con ve sầu lột xác bản vĩ cầm tiễn biệt tháng Ba...
Lặng nghe tiếng vọng của làng Bao nhiêu tăm tối- bẽ bàng vụt qua Vịn vào cành khế cành na Bờ tre hương bưởi - thật thà thế thôi Đất làng đã thấm vành nôi...
Một sáng mùa xuân, tôi tìm về Làng Chuông, ngôi làng làm nón nổi tiếng nằm bên dòng sông Đáy hiền hòa, thuộc xã Phương Trung, huyện Thanh Oai, vùng Hà Tây cũ....
Cuộc sống hiện đại luôn hối hả, vội vã với những kế hoạch, những dự định và muôn vàn những lo toan, bận rộn nên đôi khi ta cũng vô tình với nhừng gì tồn tại ngay bên ta, những thứ tưởng chừng như đơn giản nhưng chỉ cần để tâm một chút ta sẽ thấy muôn điều thú vị....
Khi mình nhận được giấy báo đỗ đại học mẹ dẫn xuống nhà ông ngoại báo tin. Ông mừng lắm. Ông đã tám mươi rồi. Ông là người duy nhất của làng biết cả chữ Nho một ít chữ Pháp và chữ quốc ngữ. Vì vậy ông được làm thư ký. Gọi là Ký Hoan....
Khách trọ ở Hà Nội thường không có hàng xóm, hàng xóm của họ chính là khách trọ ở các phòng bên cạnh, ví như các sinh viên hay người lao động cùng thuê dãy nhà trọ, cùng thuê căn hộ trong chung cư mini tư nhân, hiếm khi có hàng xóm thực sự là người bản địa....
Đọc 59 bài thơ của Trương Minh Hiếu trong tập “Đi qua mỗi ngày tôi”, tập thơ còn “nóng” sắc độ mùa hè 2025, sẽ không khó để tìm thấy một dòng chảy lúc thầm lặng, khi mạnh mẽ cồn cào xuyên suốt trình tập; đó là cảm thức tình quê ngân lên trong trái tim người viết. Nói vậy, bởi những bài thơ của vỉa......
Nói về những kỷ niệm ấu thơ, những trò nghịch ngợm tinh quái ở quê hương, mà không nhắc đến con sông Diêm Hộ thì sẽ là thiếu sót. Con sông sau làng, đê cao ngất. Từ thị trấn Diêm Điền về quê tôi, bạn đi qua cầu trên sông, đó chính là dòng Diêm Hộ. Ngày xưa không có cầu......
Chưa khi nào nhắc về Duyên Phúc làng tôi, lòng lại nhiều bồi hồi thế này. Trong cơn biến động ba đào, có còn giữ được tên làng, cái tên đẹp vừa có duyên, vừa có phúc mà chúng tôi luôn tự hào nữa không làng ơi!...
Một chiều trời trở heo may Ta về lối cũ, gió quay ngược đường Nhìn đâu cũng khói, cũng sương Cũng mưa giăng trắng cả phương trời tìm Ta tìm lời của lặng im...
Chẳng có gì đâu khi kể chuyện làng tôi Nó trăn trở như điều chưa nói hết Làng tôi dài xanh như mái tóc Ô trời hồng nghiêng tán đỡ mây che Cửa làng thưa, nắng sớm chảy ngập hè Ngọn gió thở bay la đà khóm trúc...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



