
- Sáng tác mới

Nghệ sĩ nhào lộn đôi tay Anh lộn nhào ý nghĩ, Nghệ sĩ tung hứng vòng Anh tung hứng trái tim. Đạo diễn là em Lặng im là vũ điệu Anh no nê cái nhìn khờ khạo...
Bài thơ này anh viết gửi cho mây Mây theo gió đến miền xa thẳm ấy Nếu đến được cùng em thơ sẽ nói Đây lòng anh canh cánh ở bên trời...
Em đừng nói bây giờ đã muộn lỡ bến rồi, không dám đợi người sang Em đừng nói, bây giờ anh đến chậm Tháng năm dài, héo úa cả vầng trăng Nếu chưa đến, em ơi, rồi sẽ đến Bởi tình yêu thánh thiện vẫn trong đời...
Chị cho em mượn con dao nào! Vừa hỏi vừa nhìn tôi, Hải vừa vo vo cái gì tròn tròn. Nó vừa nhấm một chút nước bọt vào tay rồi lại vo.. rút con dài vót thành tre nho nhỏ, nó chạy ra hè phố mở căng đôi mắt ngó đi ngó lại lên cây phương như tìm kiếm nghe ngóng cái gì,...
Khéo đảm: nhọc thân, vụng: biếng lười. Hiền chê: nhu nhược, dữ: ghê người. Giầu sang: ghanh ghét, nghèo: bần tiện. Chăm bảo: tham lam, kiệm: ki bo. Nhìn chưa biết rõ, cười nhạo: xuẩn!...
Chẳng tội đất chẳng tội trời Mà sinh ra đã làm người Phạm Nhân Những gì không biết... cù lần Những gì đã biết vang danh đùng đùng Nghề đọc kết cấu thi công...
Em đến dè dặt cái nhìn nỗi nhớ lặng im. Rồi em đi trái tim anh ngơ ngác tìm em trong cổ tích trong giấc mơ, em bỗng thành ngày xưa kỷ niệm vèo xa lắc....
Trừ nhiều! Cộng ít! Luật người Lá non ít. Lá vàng rơi quá nhiều Đem cân đo chút sương chiều Vừa tan vừa trách nắng nhiều đổi thay Người ta yêu/ Con sông gầy...
Anh đã về Hòn Gai quê em Mang câu hẹn tự một thời xa ngái Phà Bính, Phà Rừng bao nhiêu người đứng đợi Có như anh, sao cũng bồn chồn? Phải nhà em mọc cuối sườn non Thị xã như hoa cài vách núi...
Tôi là Nguyễn Năng Dũng, mọi người gọi tôi là Dũng. Là một nghệ sĩ nghiệp dư, tôi chụp ảnh, quay những thước phim điện ảnh, chơi guitar và viết nhạc hay có thể là biến thứ cảm xúc sâu lắng từ cảnh vật thành những bức tranh....
Trong cuộc sống mỗi con người, không ai là không có người mà mình yêu thương, trân trọng nhất. Nhưng đối với em, người mà em yêu thương nhất đó là mẹ em. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người chăm sóc em, dạy dỗ và yêu thương em vô điều kiện....
Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng...
Tôi và Tùng chơi với nhau từ hồi còn đi mẫu giáo cơ. Nhà tôi ở ngay cạnh nhà nó mà. Lớn lên, tôi với nó lại học cùng lớp. Tình bạn vì thế càng gắn bó hơn. Chưa bao giờ chúng tôi “ục” nhau cả. Nhưng đến cái hồi chúng tôi cùng học lớp 6C thì đã xảy ra một cuộc “chiến tranh lạnh”....
Anh đi bên Em Dập dìu trong nắng Chợt nhìn đôi bóng Như xưa không già Ồ lạ quá ta Chỉ còn một bóng...
Muôn loài đều biết nói Biết vui và biết buồn Ấy là ngày xưa lắm Người với Trời gần hơn. Rùa – Con vật nhanh nhẹn Không chậm chạp như… rùa Có tấm thân mềm mại...
Trăm cơn mưa trăm cửa long lanh Đón những đứa con xa trở về Mắt mưa soi mắt người . Mùa vụ chạy qua hớt hải Những mùi thơm đồng bãi ướp mặn giấc tre ngâm Sau vách mưa Mẹ hóa thân Vạc cõng trăm cơn giông...
Không gian mùa hạ Ngột ngạt oi nồng Như cục lửa hồng Lăn trên mặt đất Từng cơn nắng gắt Đổ xuống mặt đồng Mẹ ra ruộng cấy Lửa tràn xém lưng....
Chiếc cốc pha lê nhỏ Chứa đựng nhiều điều hay Nhưng chẳng thể chịu được Những cú đập quá tay chiếc cốc pha lê nhỏ Trong suốt và mỏng manh Vô tình chiếc cốc vỡ Những mảnh vụn tan tành...
Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước....
Trong cái hang đầy cỏ dại, chú dế đang co ro nằm đó. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm chú giật mình. “Ôi! Âm thanh gì kéo dài thế nhỉ? À! Đó là bài ca mùa xuân mà! Mọi người chắc vui lắm còn mình thì đang đói run lên đây”....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



