
- Sáng tác mới

Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
ngày chưa từng đến, đã đến điều chưa từng xẩy ra, đã xẩy ra thị xã chênh vênh sườn dốc sông Đà bươn bả về xuôi những hạt cườm Hà Nhì không níu được khúc khích bậc thang nhà sàn...
Mình dậy khi mặt trời chưa mọc. Bãi biển chỉ loáng thoáng một vài ngư dân vừa từ biển về. Biển trời Lăng Cô xanh ngọc trong vắt. Gió nhẹ sóng chỉ lăn tăn. Bãi biển sạch bong như thể đêm qua có ai lau dọn....
Hắn là kẻ ưa bông phèng nhưng bù lại gặp nhiều may mắn. 16 tuổi lớ ngớ vớ huy chương, tốt nghiệp cấp 3, kỳ thi đại học lôi xềnh xệch hắn vào trường đại học. Hắn là kẻ nhút nhát, lười học lại là kẻ ít tuổi nhất khóa nên cũng chẳng ai để ý đến......
Đã hai mươi sáu năm trôi qua, kể từ khi tôi bước chân vào ngôi trường của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió - Trường cấp 2,3 Ngô Gia Tự, Eakar, Đắc Lắc, nhưng những kỉ niệm về ngôi trường ấy cùng với thầy cô và các bạn của tôi thì mãi mãi như mới hôm qua....
Trần Thị Tâm tốt nghiệp Học viện Ngoại giao, làm tới Phó Cục trưởng Cục Lãnh sự. Chị là người có sáng kiến tập hợp nhóm các nhà văn, nhà thơ Nhà Búp thuở ấy và là chủ soái của diễn đàn “Nhà Búp.vn”, một tạp chí văn nghệ nối dài “Búp trên cành”. Chị và những cây bút xuất sắc của nhóm đã khẳng định......
Năm 1975, đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh với những vết thương còn rỉ máu, kinh tế kiệt quệ, lại rơi ngay vào sự cấm vận ngặt nghèo… Sản xuất đình trệ. Ngân khố, lương khố cạn kiệt. Miền Bắc không đủ bo bo (mì hạt), Miền Trung, Tây Nguyên,...
Tin bão lụt như kim đâm không dừng. Tiếng kêu cứu như lửa đốt Qua mấy cơn Covid dân đã kiệt sức rồi Giờ bão lũ như búa trời. Giáng liên tiếp nát phận người như cỏ “Mất trắng rồi” thành câu cửa miệng. Nước mắt rơi mưa xoá mất rồi...
sững sờ duyên hải miền Trung những ngọn Chúa xứ đỏ trong nắng trắng trong mưa lắc lư đêm trăng sáng những bà chúa phì nhiêu chất chứa kho tàng giống má đàn bà bị bỏ hoang chon von cồn cát thiên không sắc hương...
Tháng tám rám trái bưởi. Nhưng lại mưa dầm dề nhiều ngày nay ở khắp nơi. Lũ lụt tái diễn ở miền Trung. Hà Nội cũng không tránh được những giọt nước mắt bốc đồng thảm thiết của ông trời. Lúc nào nhìn ra ngoài cũng thấy mưa. Tiếng mưa miên man. Bỗng thấy nhớ nắng....
Nỗi niềm thông thốc bão Tóc bạc đẫm mưa dầm Có bao lời không nói Cứ từng đêm ướt thầm Tri âm trong vùng lũ Đói no đành hỏi trời Vuốt mặt mưa hay lệ Mà buốt vào bờ môi?...
Đêm. Ngồi như chó đá Qua bão tìm vầng trăng Bưởi non rụng ao cá Động vỡ cả trăm năm Muỗi đốt chỉ gãy vòi Mưa hắt đầm trang sách
Nhân vật khóc nhiều rồi...
Tiếng kêu trong đêm sắc hơn bảo kiếm Cứa vào đâu mà chẳng buốt sâu? Lùm cây giã gạo. Trâu bơi húc mưa Kêu đau nhiều thế mà nước vẫn về...
Mình vào Huế ở tại một khách sạn của tỉnh trong Thành Nội. Một buổi sáng ra quầy cà phê vườn trong khuôn viên khách sạn uống nước. Biết mình là nhà báo một nhân viên quản lý khách sạn than phiền với mình một câu chuyện....
Tôi may mắn được đọc tập “Hà Nội ngày con xa” từ lúc còn là bản thảo, đang trong hành trình trở thành tập sách mới của Nguyễn Thị Toán. Tác giả thân quen nên có thể dễ đồng cảm, dễ hiểu hơn chăng? Vâng, đúng đó là một “lợi thế” của người đọc....
Chuyên mục Tác giả Tác phẩm của Nhà Búp xin hân hạnh được giới thiệu với các bạn tác phẩm mới - tập thơ &văn xuôi "Hà Nội ngày con xa" của một thành viên Nhà Búp: cô giáo, nhà thơ Nguyễn Thị Toán qua bài viết của Nhà thơ KIM CHUÔNG nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình, Tổng......
rong đội ngũ “Các Nhà văn Nhóm Búp,” trong hai trăm gương mặt đi qua “Lớp Đào tạo, Bồi dưỡng các em thiếu nhi ở Thái Bình có năng khiếu sáng tác Văn học từ những năm 1976 – 1990, thi sĩ Nguyễn Thị Toán, đã sớm dội một tiếng vang vào bầu trời văn chương tuổi thơ...
"Tan tầm từ tháng 9 Tháng 10 chưa đến nhà" Đó là ghi chép vội Bão Bualoi vừa qua! Mưa trắng trời, trắng đất Trắng lặng cả lòng người! Bao nơi cần ứng cứu Thương lắm miền Trung ơi!...
Gom nhóp 10 năm 1 ngày tan hết Nước mắt mồ hôi theo lũ da diết Cố che chắn cho bàn thờ ông bà Thắp hương vào đâu? Cắm vào ướt nhoà
Một năm vài lần bão quật miền Trung...
Một trong những ám ảnh lớn nhất của tuổi thơ tôi là mưa bão và lụt lội. Ngày ấy, tôi mới học lớp 2, lội mưa đi học và theo chúng bạn đuổi theo những con cá nhỏ trên dòng- sông- mưa ngay trên con phố chính của thị xã - Thành phố Hà Tĩnh bây giờ; lòng chẳng bận tâm gì đến những lo lắng, vất vả của......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



