
- Sáng tác mới

Nhà thơ Dylan Thomas đã viết rằng “người ta không nên nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ ngon, và rằng tuổi già có thể bừng cháy và hoành hành vào lúc cuối ngày”....
Sau tiếng sét ái tình Anh vẫn là xe tăng nhưng đã chùng mất xích Bao kiêu hãnh bỗng một ngày buông hết Không dễ tìm phút ngưng nghĩ về em....
Vứt bỏ những quy phạm kiến trúc Bê thần tượng ra để bờ sông Tạc khắc một thế giới của riêng mình. Cuộn xoáy. Hừng hực. Miên man những tháp đổ nhà nghiêng vòm vừa khóc vừa cong...
Gỗ Trầm hương 35 năm già hay non? Bến đò 35 tuổi buồn vui cũ mới 35 năm xa cách dài hay ngắn với một đời người? Chỉ bài hát xưa trẻ trong mắt trên môi...
Điều đầu tiên cần nói là không có "해". Cấu trúc này là V+아/어 버리다. "해" đặt ở đó là thừa....
Ta vẫn nghe bên tiếng Việt có từ "hội minh thề". Thực ra phải là "hội minh thệ" mới đúng thì phải, "thề" là biến âm, không phải âm Hán Việt thì phải (đoán thế chứ không chắc). Minh thệ này chính là 맹세 bên tiếng Hàn, Triều. 맹세하다 có thể thay bằng từ thuần Hàn 다짐하다 được....
Sớm tinh mơ, khi đôi mắt vẫn còn lim dim buồn ngủ thì đôi tai đã nghe thấy tiếng chuông báo thức. Tôi vội ước thầm: “Giá mà hôm nay mới là chủ nhật…” Bầu trời ngoài cửa sổ như bật cười, khẽ thì thầm bằng thứ giọng chỉ mình tôi nghe thấy: “Ừ, hôm nay mới là chủ nhật đấy, ngủ tiếp đi em.”...
Hà Nội ngày ấy lập đông Hồ Tây Sâm cầm chưa vắng Con đường hoa lung linh nắng Nhà ai bên phố Ngọc Hà Ngày ấy người đi bên ta Đường Thanh Niên chiều trở rét...
Đi chậm. Mệt. Lê bước Khát vọng vẫn đang bay Tưởng suối đứng yên? Không! Những chuyển động xanh mềm đá biết Bất an thành núi. Yêu tin xanh cánh đồng Một đời không biết mình gieo hạt Dưới chân hoa dại thơm ngập ngừng…...
Những đồi cát mang hình mũ cối Các con vội đi quên lại bên sông Tay mẹ già run cát non bỏng thế Chạm vào đâu cũng nhức phập phồng
Những đồi cát mang hình bầu vú...
Sau trang giấy là 3000 thế giới Cô đơn giấu thật sâu là ngọn đèn vời vợi Đóng cửa lại rồi chúng ta đối thoại Môi rách rồi ứa tiếng câm Chim Câu ít. Súng nổ nhiều Ước mơ hoà bình bóng bay...
Gió thổi đến quên mất mình đang vấp ngã cuối con đường mạng nhện nào ngờ tôi cũng quên mất mình từng mỏng manh như tơ rối ren như tơ đứt gãy như tơ trước gió nào ngờ tháng mười hai nhu mì như cúc họa mi từ ngoại thành về phố thoáng chốc đẹp đẽ rồi ra đi...
Mấy chục năm xa cách Mới có dịp gặp nhau Tất cả như sống lại Bao kỷ niệm thuở nào… Những ngày vui quên mệt Như anh em trong nhà
Bây giờ lại bịn rịn...
Trong tôi có một Trường Sa Là một Trường Sa màu đỏ Sắc đỏ hoàng hôn ánh lên rực rỡ Đỏ hồng đào mềm mại bãi san hô Là đỏ tươi mầu máu của cờ Đỏ mây ngũ sắc bên bờ Trường Sa Máu đào cuộn đỏ sóng Gạc Ma...
Thẩn thơ một lối vào đông Trang bạn vắng - một căn nhà bỏ không Tin cuối cùng đã mười năm về trước Những ánh mắt tươi, những nụ cười hớn hở Chỉ là ảnh thôi và chỉ của người. Bạn chụp họ Bạn ẩn mình sau họ...
Ông Chìa răng vổ dòng dõi mổ lợn. Vào bộ đội sẵn nghề gia truyền ông xung phong giết lợn mổ gà cho đơn vị. Được chỉ huy tín nhiệm. Ông được giao làm anh nuôi. Khi bị thương ông về quê lại đảm nhiệm mổ lợn cho xã....
Anh Hẻo đi chăm người ốm trên tỉnh đã vác về một bao tải than hoa. Than ấy anh mua ở chợ phố. Đúng vào dịp nhà có giỗ. Than hoa mang ra nướng cá nướng chả. Than chắc lửa đượm. Cá và chả vàng ươm thơm lừng. Ai cũng tấm tắc khen than thành phố....
Mỗi sớm tôi vẫn vươn mình Trong động tác đầu tiên của bài thể dục Dù không ủ mưu bay lên giời được Chỉ để đi làm thôi. Sớm nay ra đường thấy xâm xấp nước lên Tôi gọi sếp xin ý kiến Ổng gắt định bơi đến hay sao Hãy tìm lối thoát mau....
mình rủ rê nhau về ngày cũ đi em gió giật mái tranh, lóng ngóng đôi tay bụm ánh lửa đèn. dầu không đủ ngậm ngùi cùng trang thư dang dở
tờ giấy mỏng manh em đưa hôm bữa nhập nhèm xanh,xanh màu mực Cửu Long ....
Có khá nhiều bạn quý Không thể đến chung vui Vì tuổi cao, sức yếu Hay đường xá xa xôi... Nhưng thật sự là họ Không bao giờ lãng quên
Không hiện diện, nhưng họ...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



