
- Sáng tác mới

Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn một tác phẩm mới xuất bản mang tên "Búp trên cành: Viết tiếp ước mơ" qua bài viết của Nhà thơ Kim Chuông. Cuốn sách gồm 92 tác phẩm của 80 Nhà văn Nhí đến từ 2 vườn ươm của 2 miền quê của đất nước cách nhau 1500km...
Cách đây 50 năm, tròn nửa thế kỷ đời người, vào mùa hè năm 1976, khi Sài Gòn giải phóng, hai miền Bắc Nam vừa thống nhất, sum họp một nhà, Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình là tỉnh đầu tiên trên cả nước đã có công khởi xướng việc mở lớp “Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn......
Ở trường về, Hà, Lê đến ngay nhà Thủy. Chả nói thì cả lớp 3C ai cũng biết, ba bạn ấy học cùng nhóm và thân nhau nhất lớp. Thân như— chị em ấy. Hằng ngày ba bạn học ở nhà Thủy....
Ông xã háo hức báo tin Dự án Đồng hành cùng AI xây dựng trang Web cá nhân chuyên về ảnh/video đã kết thúc. Lão nói nhiều, mà nó hiểu ít. Chỉ nhớ được mấy ý đại loại:...
Không biết ngày xưa cụ Nguyễn Trãi có trà búp hay chè xanh mà uống hay không, nhưng thanh bạch thì cũng là nước đun sôi để nguội. Khi cụ viết "No nước uống" thì ta hiểu ý cụ là uống nhiều nước để mà quên bớt cái đói. Đây là một phương pháp có tính khoa học....
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má....
A! Có thư chị Hoa này! Hoan từ đâu chạy sầm sập về miệng toe toét, tay cầm một phong thư. Nó giơ cho tôi xem rồi giật lại, ê a đọc to: Lan Hương Thương nhớ gửi đến Thu Hoa Số nhà... Tổ... Phường Thị xã Thái Bình...
Lớp phát động làm kế hoạch nhỏ, tôi với Nga bàn nhau xem nên làm thế nào? Thu lượm giấy loại thì các bạn đã đặt hết chỗ rồi. Đi mò cá bán lấy tiền nộp quỹ ư? Cái Nga nó sợ đỉa! Còn móc cua thì tôi lại sợ móc phải rắn....
Hải và Nam là đôi bạn thân nhau từ thuở ấu thơ. Hai đứa cùng học chung một lớp. Gia đình Nam nghèo lắm. Hai mẹ con Nam ở một căn nhà tồi tàn nơi phố nhỏ. Mẹ Nam phải lo toan bao việc trong nhà....
Cũng giống ai mình là một sinh viên Chỉ khác nỗi nghèo hơn chấy rận Cắm đầu học để nuôi hy vọng Ra trường thoát hai chữ nhà quê...
Vùi sâu trong giấc ngủ của Anh Thấy sông Hồng cuộn chảy Những vồng phù sa ngọt ngào đất mở Nâng niu em trong lớp lớp sóng bồi. Ơi người đàn ông vòm ngực biển khơi...
Uống rượu say tuy không tốt nhưng không sai. Uống rượu say đi xe dịch vụ (taxi, grab, xe ôm) về, giữ an toàn cho bản thân, cho người khác là việc đáng hoan nghênh. Họ cũng giúp cho các hãng dịch vụ phát triển, giúp các bác tài có thêm thu nhập. Đấy là quan hệ cộng sinh....
Trong tủ đồ chơi của bé Hương có bao nhiêu thứ: nào là chú Chó Bông có chiếc nơ hồng cài ở cổ; nào là anh Ngựa Vằn với chiếc yên màu gấm tía; cô Gà Mái Mơ áo vàng mịn giương đôi mắt tròn xoe ngắm mấy chị Cốc...
Có những hành trình trong đời học trò không được đánh dấu bằng những huy chương hay bảng vàng thành tích nhưng lại lặng lẽ in sâu trong kí ức như một cột mốc trưởng thành. Đối với tôi hành trình học đội tuyển qua những tháng hè vất vả cùng...
Nắng và mây bay. Từng mảng bóng râm chạy lướt trên sân nhà. Màu sắc và cảnh vật dịu lại, đậm thêm trong bóng râm, rồi bừng sáng, xôn xao rực rỡ khi ánh nắng tràn đến. Trên sân nhà, hai chị em mèo đang nô đùa với nắng và bóng râm....
Ngày nói dối toàn cầu, hình như thế, luôn trôi qua một cách êm đẹp. Trên nhiều trang mạng, người ta kể những chuyện vui, chuyện “vịt”, chuyện được “ăn” món thịt… “lừa”, và vô số những chuyện “nho nhỏ, xinh xinh” vô hại hoặc rất tai hại...
Tú à, anh đã về đây Nào hay cỏ đã xanh đầy mộ em thế mà các bạn hằng đêm Trong mơ thường vẫn cùng em chuyện trò... Bây giờ thạch thảo ra hoa Em còn thảng thốt như là ngày xưa?...
Giê-nhi-a đi rồi. Tôi dắt bé Trang đứng lặng bên cánh cổng khép chặt, nhìn những căn phòng im ỉm khóa. Đang thơ thẩn bên hàng song đầy hoa bỗng tôi nhìn thấy một mảnh giấy trắng nhỏ nhắn nép vào một cành lá xanh. Tôi thận trọng gỡ mẩu giấy....
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương....
Thu! Em gái bé bỏng của chị! Thu ơi! Vừa nhận được thư em là chị viết thư ngay cho em đó. Chỉ tại cái tính đểnh đoảng của em nên chị phải cầm bút viết ngay thư cho em để kể một chuyện chị chưa thấy bao giờ....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



