
- Sáng tác mới

Vị đời
Cũng nói về Vị, Chất của đời, nhà sư Pháp luân (법륜스님) cũng có đôi câu nói về việc "luống tuổi". Lời hay (좋은 글) có đăng, xin giới thiệu lại.
Ngón áp út
Tất cả các ngón khác đều có thể đứng một mình khi xòe duỗi, riêng ngón áp út lại không thế. Nó luôn phải được xòe duỗi với ngón bên cạnh, bởi nó không thể đứng vững khi chỉ một mình. Bởi vậy nên người ta mới đeo nhẫn cưới vào ngón áp út đó, ngón mà chỉ có thể vững vàng khi có người đứng cạnh bên.
Chuyện về chiếc mũ rơm, căn hầm chữ A và người thầy bất đắc dĩ của tôi
Tôi kể ra những chuyện này chắc nhiều người nói tôi bịa ra chứ làm gì có. Không! Hoàn toàn là sự thật! Nó là một phần là ký ức xa xôi mà tôi mang theo suốt cuộc đời. Số là tuổi thơ tôi không hề bình lặng như những thế hệ đàn em tôi sau này.
KÝ ỨC TUỔI THƠ TÔI: Căn hầm chữ A
Mẹ đang dạy con học Chữ O vòng nét tròn vo Mẹ chưa kịp dạy chữ A Thì máy bay B52 ào tới Mẹ dắt con chạy vội Xuống căn hầm chữ A. Mấy khúc tre gầy sau nhà Mẹ mở đất tạo căn hầm trú nhỏ Ngày mỗi ngày Tiếng bom rung, đạn nổ Tiếng động cơ băm nát khoảng trời hiền...
Đi tìm cha
Đã bao lần chúng con tìm cha Nhưng tìm mãi mà con chưa tìm được. Con khát khao, mẹ ngày đêm mong ước. Cha trở về quê mẹ yêu thương. Chúng con đâu có ngại những chặng đường. Dù xa xôi, con vẫn tìm đến được.
Đợi chờ
Em nhặt từ trong đêm sâu Đôi tiếng thở dài nghẹn đắng Em nhặt từ trong xa vắng Nỉ non tiếng dế héo mòn. Trăng treo một trái mõm mòm Vầng trăng một thời con gái Vầng trăng đêm dài tê tái Mỏi mòn ánh mắt bờ môi
Đến với bài thơ hay - bài thơ "Đợi chờ" của Trần Huyền Tâm
Chiến tranh đã lùi sâu vào dĩ vãng. Trong phút yên bình hôm nay, không biết có ai, còn ai nhớ lại hay biết được những tháng năm khốc liệt, những đêm mòn chờ đợi với nước mắt, niềm tin, nỗi nhớ thương của những người đàn bà đi qua cuộc chiến



