
- Sáng tác mới

“Buồn vui nơi trần thế” - một cuốn sách hay
Vậy điều gì ở cuốn sách hình thức rất bình thường, tác giả không nổi tiếng, không cần xì-căng-đan, không cần giới thiệu, quảng bá bằng những công nghệ chuyên nghiệp nhưng vẫn tạo được sự hấp dẫn rất tự nhiên như vậy? Tôi đã trao đổi điều này với khá nhiều người đã đọc“Buồn vui nơi trần thế”và nhận được một đáp án chung: giản dị, chân thật và hướng...
Hồn quê!
Tôi về đong đếm Hạ xưa, Bon chen hứng bát nắng trưa để dành. Thập thò bên lũy tre xanh Buổi nao trốn học tranh giành tiếng ve…
Hè về! Nhớ….
Còn hồi bé, mỗi khi hoa phượng nở cùng tiếng ve ran là bọn trẻ biết rằng sắp được nghỉ học. Quẳng hết sách vở vào một góc nhà rồi tha hồ chạy nhảy. Không phải (hay là không được?) học thêm học bớt gì cả. Với bọn trẻ như mình, hoa phượng không phải để ép vào trang vở, để mà mơ mộng, mà bâng khuâng.
Nhớ nụ hôn đã xa
Dòng sông vô tư, con sóng vỗ bờ Nước trôi xa nguồn có còn nhớ lại Con chim lớn khôn đôi lần cánh mỏi Có nhớ về tổ ấm ngày xưa.
Khúc hát xưa
Rượu ngon chén ngọc dạ quang Kề môi toan uống, kèn vang, lên đường Say nằm ở chốn sa trường Chiến chinh về lại quê hương mấy người!
Đến với biển
Hãy một lần đến với biển xanh Em sẽ hiểu được những lời của sóng Rũ bỏ giận hờn mà yêu thương mơ mộng Biển tuy dài rộng gió vẫn đi qua.
Đường về nhà
Có một lần tôi vô tình nghe được bản nhạc “Đường về nhà” - “The way back home”. Tôi có thể tự tin mà nói rằng đây là một bản nhạc hay nhất mà tôi được nghe. Xin nhắc là bài “The way back home” mà tôi đang nói không phải là bài “Way back home” của B. Ray. Giai điệu của “The way back home” thật thần thánh và diệu kì.



