
- Sáng tác mới

Lập xuân - Nhất sinh đê thủ bái mai hoa
Bài thơ "Nhân nhật lập xuân "được xem là trang nhật ký tự răn mình, tự soi mình của một người tu. "Xuân đến xuân đi, xuân không cùng, Sáng nay mới biết đã thành con người Từ nay phải kịp thời tự kiềm chế,
Nguyên tiêu
Dễ mấy chục năm rồi ta chẳng được ngắm Trăng, Rằm tháng Giêng, Văn vắt giữa trời xanh, Lồng lộng gió... Xuân liệng vàng dạt xô hoa cỏ Ước gì trở về thời thơ nhỏ Một lá thuyền lau lách ướt sương khuya
Hội xuân
Trẩy hội năm này tôi nhớ ai Ngày xuân tôi nhớ má em hồng Eo thon dáng ngọc, làn áo mỏng Mắt huyền lúng liếng tóc ngang vai
Chùm thơ: Say.... tỉnh... say
Nếu ngày đó ta biết say Đâu đến nỗi tình yêu dang dở Nếu ngày đó anh đừng mắc cỡ Lỡ say rồi chỉ cần biết yêu thôi Thì có đâu hai đứa ở hai nơi
Lý lẽ
Có rồi lại hết, là tiền bạc, Gần rồi lại xa, là con người, Đang ổn bỗng dở, là sức khỏe, Tù mù phía trước, là cuộc đời, Đừng có tự ti, dù bất kể,
Tâm sự đêm trăng
Đêm Nguyên tiêu... Trăng vàng óng dáng mỹ miều e lệ Gió Xuân nhè nhẹ Thoang thoảng lời đêm ru khẽ hồn ta Cả không gian thơm ngào ngạt hương hoa, Trăng chao đảo tấm thân ngà mát rượi
Tình yêu tuổi già
Tôi vô cùng ngưỡng mộ Những cụ ông, cụ bà Suốt đời sống gắn bó "Những cặp tình nhân già!" sinh nhật không có hoa Hay tiệc tùng, quà tặng



