
- Sáng tác mới

Sự tích cái mâm
Hai mẹ con nghèo lắm Bên sông nương tựa nhau Ấm lạnh ngôi nhà nhỏ Thường bữa cháo bữa rau. Trong nhà thứ quý nhất Là cái mâm gỗ tròn Dọn cơm rồi cúng giỗ No đói cùng mẹ con.
Phía sau lưng biển nhạt thế còn gì?
Vẫy vào núi hoa rụng hồng ngọn thác Vẫy vào biển thơm cả rặng San Hô Thương mến ạ gọi thật sâu vào biển Cát sau lưng bỗng hát mơ hồ Đêm như rượu nhung say rung bát biển
Tháng Giêng năm ấy
Tháng giêng năm ấy, hôm rằm câu thơ soi bóng tơ tằm Hồ Văn rồi bay lên với mênh mang rồi trong trời đất chứa chan dáng hình, tháng giêng năm ấy, sân đình
Tầm xuân đã trổ lối hường
sau lưng biết mấy ngôi làng bờ ao mấy bậc sen tàn mấy bông dùng dằng khói quấn bên sông tiễn về xa ngái vầng đông cuối cùng... phố phường trả lại người dưng quê hương tất tả màu sương cuối trời
Lời giã biệt
Vĩnh biệt nhé, cánh buồm đỏ thắm Dòng sông mực tím chảy giữa trời xa Tuổi thanh xuân tay cầm hoa trắng Một sớm hoa tan thành mây bay Vĩnh biệt em, từ giã trái tim này
Ký tự ngày
Lật ngày mắt treo mùa bệnh viện phập phồng ngực ê kíp niềm tin khoác Blouse xanh màu xanh của lá Màu núi rừng quê tôi nay khác lạ
Những lời yêu thương
Trong mỗi chúng ta, chắc hẳn, ai cũng có những người mà bản thân vô cùng yêu quý phải không ạ? Mình cũng vậy! Thật sự có những lời rất muốn nói với những người mình yêu thương nhưng dũng khí chưa cho phép. Và bây giờ mình đã suy nghĩ rất lâu,



