
- Sáng tác mới

Một chút tâm tình tản mạn xuân
Đào quất trong ngoài rực sắc xuân Mà sao trong dạ cứ bần thần Tiếc thương anh, mẹ đi xa mãi … Chốn ấy Vĩnh hằng có đón xuân
Giêng hai
Bỏ quên những cánh đồng mặt buồn như goá phụ Người chảy hội thành sông Khói hương bồng bềnh sóng Ước vòng hoá gương soi Nhân thế đến soi lòng! Mẹ tôi chẳng đi đâu
Âm nhạc
sau cùng tôi cũng nghe thấy những phím đàn những ngón tay những ngọn sóng những chiêm nghiệm đã cất lên rồi tiếng xuân về mặc những buổi chiều rêu phong u ẩn cuối vườn có nụ hoa chưa kịp nở
Mắt đêm
Trời còn không ngăn nổi Nước mắt đêm ướt mềm cây cỏ Ướt mảnh trăng khuya chưa kịp vắt qua ngày Em làm sao ngăn nổi Nước mắt đêm lắng xuống phận người.
Kim Chuông - một hồn thơ khát khao mê đắm
Tôi biết, từ những năm mười hai, mười ba tuổi, Kim Chuông đã có thơ in trên báo của tỉnh Kiến An cũ. Kim Chuông người làng Thắng, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Cụ Đồ Vọng, thân sinh nhà thơ, một nhà Nho từng bốn mươi năm mở trường, dạy học ở đất làng, giáo huấn thi thư cho nhiều lứa học trò.
Vườn xuân
Trong vườn hoa nở rộ Khoe từng mảnh trời hồng Nắng trải dài trên lá Óng ánh tà áo vàng Chim trên cành líu lo Tiếng hát như mưa rụng Gió trong vườn im lặng
Xuân gõ cửa
Mỏng mảnh hạt mưa gầy Rơi trên từng lối cỏ Xuân theo ai gõ cửa Cựa mình hương thoảng bay Đất trời như là đây Gieo mầm yêu hối hả



