
- Sáng tác mới

Vừa luộc bánh chưng vừa nghĩ
- Cuối năm sông… Những tay cây ngón hoa buông cả rồi Chỉ còn lá hồi ức đuổi theo chim cuối trời Thì tôi vẫn chảy buốt lời xanh môi Chầm chậm trôi dù đò chìm cầu rỉ bến sông hoá bãi bồi
Tâm sự cuối năm
Càng đọc tôi càng thấy Mình chẳng biết quái gì Bao điều hay, lẽ phải Chẳng thấm thía nhiều khi... Cuộc đời ngắn ngủi quá Để có thể sửa sai
Đón năm mới
Chỉ còn một ngày nữa thôi Là sẽ bước sang năm mới! Chẳng hiểu sao cứ bồi hồi Và thấy lòng đầy tiếc nuối... Một năm qua đi rất vội Cũng có không ít chuyện buồn Thậm chí cảm thấy tội lỗi
Sắc tím thủy chung giữa dòng thời gian
Giữa những ngày giáp Tết, khi bước chân tìm về bãi bồi ven sông Hồng ở Hà Nội, nơi những vườn hoa đang thì thầm thức giấc trong gió xuân, lòng tôi bỗng chùng xuống bởi một nỗi bâng khuâng rất cũ.
Chùm thơ 4 câu; Mùa xuân tình yêu
Cả năm tích nhựa trên cành Trải qua gió bấc nắng hanh mưa dầm Âm thầm chờ đến tiết xuân Nở hoa thật đẹp hiến dâng cho đời
Giao thừa
Chỉ còn ít phút nữa thôi Là tiếng pháo nổ vang trời đón xuân Giao thừa đang đến thật gần Cúc bung thắm nụ, đào dần khai hoa Mẹ dâng hương trước sân nhà
Xuống chợ, xuống chợ với em!
Nhà ở tít trên tầng 15, nên mỗi lần đi chợ, nó thường mượn giai điệu người vùng cao, nhại câu hát: “Xuống chợ, xuống chợ với em”, để rủ chồng. Nghe nó rủ rê, Ông Xã, chắc chừng ngại lắm, nhưng vẫn tặc lưỡi:



