
- Sáng tác mới

“Bên trời neo gió” - bản hoà âm của ánh sáng, ký ức và giác ngộ
Có những tập thơ được đọc bằng mắt. Có những tập thơ được đọc bằng trí. Nhưng cũng có những tập thơ buộc người đọc phải lắng lại, để đọc bằng một thứ cảm thức sâu hơn, gần với trực giác, gần với tâm linh.
Viết cho một ngày trời không có nắng
Có những ngày bầu trời như khoác lên mình một tấm áo màu xám bạc. Mây thấp, gió lạnh len qua khung cửa, những hàng cây ngoài phố đứng im lặng trong màn sương mỏng. Mọi thứ dường như chậm lại, và lòng người cũng bất giác trùng xuống theo tiết trời u ám.
Tự ngẫm
Có tuổi càng nhận ra Vòng bạn bè thu lại Chuyện nhân tình thế thái Cũng dần bỏ ngoài tai Ai yêu, ghét mặc ai Chỉ cần gia đình nhỏ Và những nơi nào đó
Sự tích mèo đuổi chuột
Đất trời còn gần gũi Là chuyện xưa lắm rồi Một hôm Trâu, Mèo, Chuột Hẹn nhau cùng lên trời. Chuột rất là lanh lợi Nhảy tót lên lưng Trâu Mèo cậy mình giỏi võ Cứ đủng đỉnh theo sau.
Sự lựa chọn
Hà Nội ồn ào và chật chội quá rồi. Ở vùng ven đô như nhà mình đi cả xóm cũng chẳng thấy mấy bóng cây xanh. Cứ nắng chang chang, chỗ nào cũng tường gạch, chỗ nào cũng bê tông. Nhà không có vườn, không cây xanh nhiều hơn nhà có sân, có vườn.
Đường
Người ta sinh ở trên đời Có thua có thắng thế thôi…sợ gì Có đường sẵn thì cứ đi Không đường ta mở để đi tới cùng
Cười với Xúy Vân
Đừng cười nữa Xuý Vân ơi Nghìn năm mặn chát tiếng cười dại điên Tan rồi thành quách vững bền Bao đời vua chúa ngủ quên đáy mồ Còn đây dòng nước mắt khô Vỡ trăm mảnh cứa câu thơ tuyệt tình



