
- Sáng tác mới

Bài ca chú kiến nhỏ
Những chú kiến trong rừng Bé đến mức đời của chúng lẫn vào lá rụng Chúng dường như tan vào cỏ Như tan vào gió Chúng dường như chẳng thấy mình
Chỉ còn lại mình anh
Hình như em chối từ anh Là khi ánh mắt em thành dửng dưng. Mùa đông đổ gió sau lưng Tim anh buốt lạnh vỡ từng mảnh đau. Cái nhìn ấm áp xưa đâu Nắng xưa tắt để gió nhàu áo xưa.
Một mình qua sông thôi…
Đếm từng bước qua sông Mây tím mặt thả mưa ướt mắt Bờ lở dùng dằng nấc Bờ bồi chờ hoá đá từ lâu Thuyền đắm hết.Bóng mái chèo trễ nải
Ngôi trường bên dòng sông Trà Lý
Trà Lý mát xanh một dòng vời vợi Trường của tôi ngày ngày vẫn đợi Những lứa trò xa, háo hức trở về Tôi gọi thầm mà vọng mãi: “Trường ơi!” Cả một thời tuổi trẻ ta xanh tươi
Suy cho cùng...
Già rồi, rèn mãi thì cũng bơ đi được một số thứ. Cái gì không vừa lòng thì không nghĩ đến nữa. Ai làm mình không vui thì không gặp nữa, ít nói chuyện đi. Việc gì làm cho mình không thoải mái thì không tham gia nữa.
“Bên trời neo gió” – Bản trường ca của một tâm hồn tự tại
Cầm tập Lục bát trên tay, theo thói quen của người chuyên đọc luận án, tôi lật trang đầu, trang cuối, lướt một lượt tiêu đề các bài thơ, tôi giật mình thảng thốt. Con số 50 đập vào mắt tôi, đánh thức ký ức của tôi và Tâm từ thời
Vừa
Xe bê tông vừa đi vừa trộn Giề lục bình vừa nở vừa trôi Chỉ có anh và có tôi Sao vừa là bạn, là đôi được giờ?



